Không biết nên gọi là vận may hay vận rủi, Hồng Mai lúc nào cũng đụng phải những chuyện mà người bình thường cả đời cũng chưa chắc gặp nổi. Chuyện bắt gặp đặc vụ đã là lần thứ hai. Chỉ hơn một tháng sau, cô lại được biểu dương thêm một lần nữa, lý lịch đỏ lại càng đỏ hơn.
Cô lại được ghi thêm một công lao, lại thêm một lần được khen thưởng. Tuy không có phần thưởng bằng tiền, nhưng với Hồng Mai mà nói, thứ đó vốn không phải điều quan trọng nhất.
Sau khi trở lại đơn vị làm việc, ngay cả Ngụy Như Hoa nhìn thấy cô cũng không dám tùy tiện kiếm chuyện nữa. Lãnh đạo đơn vị thì khen Hồng Mai hết lời, còn kêu gọi mọi người học tập theo cô. Qua một thời gian, cuộc sống và công việc của Hồng Mai lại dần trở về quỹ đạo bình thường.
Trong đại tạp viện, giờ Hồng Mai sống một mình, lại có công việc ổn định, thỉnh thoảng mang ít đồ về nhà cũng chẳng ai nghi ngờ gì. Hôm nay cô mang về một con gà mái béo mẫm, thêm hai bao gạo tổng cộng bốn mươi cân, còn có cả ít rau xanh do chính tay cô trồng ở mấy nơi hẻo lánh. Nghĩ đến chuyện chị dâu tương lai hôm nay cũng tới nhà ăn cơm, cô còn mang thêm một gói đào tô và một gói kẹo sữa. Chừng ấy đã là rất khá rồi.
Gạo và rau được bỏ trong bao tải, tay còn xách một cái túi đựng phân bón, bên trong nhét một con gà sống. Trong túi đeo chéo còn có bánh và kẹo. Một mình Hồng Mai lên xe xuống xe, mang hết đống đồ ấy mà vẫn không hề thở gấp. Cô thong thả đi vào ngõ, tiện đường còn chào hỏi không ít người, nào là bác Lý, chú Chu, rồi mấy ông cụ trong xóm.
Vừa tới cổng đại tạp viện, Mạnh Chí Viễn đã đứng đợi sẵn từ lâu. Từ xa trông thấy con gái vừa vác vừa xách lỉnh kỉnh, ông xót đến mức ba chân bốn cẳng chạy lại.
“Con bé này, một mình mang từng ấy thứ về, không thấy mệt sao? Hôm qua sao không gọi điện cho anh con, báo một tiếng để hôm nay cha mẹ ra đón con? Nhìn con kìa, một mình vất vả như thế.”
Vừa đỡ đồ cho con gái, ông vừa lải nhải không dứt, y hệt một bà mẹ già.
Hồng Mai cười tươi rói.
“Cha, con không mệt đâu. Cha nhìn cánh tay con này, khỏe lắm đấy. Con vốn đã có sức, lại còn thường xuyên vận động, khỏe hơn người bình thường nhiều. Cha đừng lo cho con.”
Mạnh Chí Viễn nhìn con gái tràn đầy sức sống, trong lòng vui không nói nên lời. Đúng là con gái của ông, lúc nào cũng mạnh mẽ, lanh lợi như thế.
“Vào nhà thôi. Mẹ con từ hôm qua đã nhắc mãi, nói hôm nay phải làm thêm mấy món ngon cho con.”
Hồng Mai hừ một tiếng, giả vờ chua chát.
“Con thấy là làm món ngon cho con dâu tương lai thì đúng hơn. Trong mắt mẹ bây giờ chỉ có con dâu thôi, còn nhớ gì đến đứa con gái này nữa.”
Giọng Vu Tú lập tức vang ra từ trong sân.
“Ồ, thế là con đang đi mách tội mẹ đấy à? Xem ra con có ý kiến với mẹ nhiều lắm rồi.”
“Ma ơi, mẹ còn đứng đó nghe lén con nói chuyện.”
Hồng Mai chu môi làm nũng, đôi mắt long lanh nhìn cha. Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng đủ khiến lòng Mạnh Chí Viễn mềm nhũn. Con gái có nói gì, ông cũng vẫn thấy đáng yêu.
“Ôi, nó có nói gì đâu, bà đừng có bắt bẻ con bé nữa.”
Ông hoàn toàn không nỡ nói nặng với con gái một câu nào. Vu Tú thấy vậy chỉ biết lắc đầu.
“Được rồi, tôi không nói con gái ông nữa. Tôi biết hai cha con ông tình cảm sâu đậm, ông là cha ruột, còn tôi thành mẹ kế mất rồi. Mau vào nhà đi, lát nữa Chu Băng tới đấy. Sáng sớm Hồng Vệ đã đi đón con bé rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Biết rồi.” Mạnh Chí Viễn cười ha hả. “Nhưng bà vẫn phải khen con gái chúng ta một trận đấy. Nó mang về bao nhiêu thứ thế này cơ mà.”
“Được rồi, ông muốn khen thì cứ khen.”
Vu Tú nhìn hai cha con quấn quýt lấy nhau, vừa bất lực vừa buồn cười. Lão Mạnh không biết từ lúc nào đã thiên vị con gái tới mức này. Khi bà sinh con trai cũng chẳng thấy ông vui như lúc sinh con gái. Nghe cha mẹ chồng kể lại, lúc biết là một cô con gái, ông còn mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Vừa bước vào nhà, Mạnh Chí Viễn đã bắt đầu khoe đồ con gái mang về.
“Vu Tú, bà nhìn này. Gạo con gái mang về đấy. Ồ, lại còn tới hai bao. Còn cả rau nữa.”
Hồng Mai liền giải thích:
“Cha, đây không phải loại gạo bán ngoài chợ đâu. Đây là gạo trồng từ giống lúa mà con phát hiện trước đây, do viện nghiên cứu tự trồng đấy. Phần này là viện chia cho bọn con, mỗi người hai mươi cân. Nhưng con là người có công, nên tổ thí nghiệm của giáo sư Tôn còn chia riêng cho con thêm năm mươi cân nữa. Con giữ lại ba mươi cân, biếu ông bà nội hai mươi cân, còn nhà mình hai mươi cân. Loại gạo này nấu lên hạt tròn như ngọc, cơm thơm lắm. Trưa nay mình nấu thử nhé.”
Những năm gần đây, giống gạo ấy vẫn chưa được phổ biến rộng rãi, ngoài thị trường căn bản không mua được. Muốn ăn thứ gạo này thật sự không dễ.
“Con gái, nhà mình giữ vài cân ăn thử là được rồi, phần còn lại con mang về mà ăn. Cho hết cho nhà thì con lấy gì mà ăn.”
“Cha yên tâm đi, con đủ ăn mà. Mình chỉ ăn thử cho biết thôi, chứ số này nếu đếm từng hạt mà ăn thì cũng có ngày hết. Sau này khi giống lúa ấy được phổ biến rộng, mọi người sẽ được ăn thường xuyên. Còn bây giờ, điều quan trọng nhất vẫn là hiếu kính cha mẹ.”
Nghe con gái nói thế, Mạnh Chí Viễn chỉ thấy trong lòng nở hoa. Con gái ông đúng là hiếu thảo nhất đời.
Sau đó đến lượt con gà, bánh và kẹo sữa được lôi ra. Nhưng trong lòng Vu Tú, thứ đáng quý nhất vẫn là gạo và cái bụng của con gái. Gà thì ngon thật, nhưng không thể thay cơm được. Lương thực mới là thứ quan trọng nhất.
Chu Băng lần đầu tới ra mắt cha mẹ chồng tương lai nên trong lòng khá căng thẳng. Ngồi sau yên xe đạp, một tay cô nắm c.h.ặ.t vạt áo Hồng Vệ, tay kia thì siết c.h.ặ.t túi quà mang theo.
Chú thím trong nhà cô đều rất coi trọng Hồng Vệ. Tuy nhà anh không phải gia đình quyền thế gì, nhưng lý lịch lại trong sạch, điều kiện mọi mặt đều không tệ. Quan trọng nhất vẫn là nhân phẩm. Nghe chú cô nói, ông đã nhờ người âm thầm hỏi thăm rất kỹ rồi. Mạnh Chí Viễn là người hào sảng, làm việc ngay thẳng, xử sự đàng hoàng. Mạnh Hồng Vệ cũng là một thanh niên rất có chí tiến thủ, làm việc nghiêm túc. Phương pháp phân loại hồ sơ mà anh tổng kết lần trước còn giúp cục công an tiết kiệm được không ít công sức.
Mạnh Hồng Vệ dắt xe đạp vào đại tạp viện. Từ sân trước, sân sau cho tới các dãy nhà hai bên, ai cũng biết hôm nay anh dẫn đối tượng về ăn cơm. Từ sau chuyện lần trước có người muốn giới thiệu cháu gái mình cho anh mà không thành, cả viện đều ngấm ngầm chú ý tới chuyện hôn sự của Mạnh Hồng Vệ.
Huống hồ trước đó còn có người vỗ n.g.ự.c nói chắc như đinh đóng cột rằng Mạnh Hồng Vệ sẽ không bao giờ tìm được cô gái nào tốt hơn cháu gái bà ta.
Mọi người nghe xong thì chỉ muốn nhổ toẹt một cái. Cháu gái bà ta dù có tặng không cho nhà người ta làm con dâu, e rằng người ta còn phải cân nhắc. Rõ ràng là loại chuyên phá nát gia đình người khác.
Thấy Mạnh Hồng Vệ dắt xe vào, cả đám lập tức xúm lại hỏi han:
“Hồng Vệ, đây là đối tượng của cháu à?”
“Hồng Vệ, bạn gái cháu tên gì thế?”
“Hồng Vệ, cô ấy làm ở đâu vậy?”
Tiếng người lao xao nổi lên khắp sân, náo nhiệt vô cùng.