Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 55: Đại tạp viện



Vừa mới đến gần cửa nhà thôi mà một tràng câu hỏi đã dồn dập ném tới, làm Mạnh Hồng Vệ toát cả mồ hôi. Anh chỉ kịp đáp gọn một câu:

“Các thím, đây là đối tượng của cháu, Chu Băng, hiện đang làm ở bách hóa tổng hợp.”

Nói xong, anh lập tức đẩy xe đạp chạy thẳng về phía hậu viện, như thể chỉ chậm thêm một chút nữa thôi là sẽ bị đám thím trong viện kéo lại tra hỏi đến cùng. Chính anh cũng không biết từ bao giờ mình lại thành “người nổi tiếng” trong đại tạp viện, được các thím lúc nào cũng thừa thời gian nhiệt tình quan tâm đến thế.

Chu Băng đi theo phía sau, cũng phải bước nhanh mấy bước mới theo kịp. Nhớ lại dáng vẻ luống cuống vừa rồi của Hồng Vệ, cô lại thấy buồn cười, khóe môi khẽ cong lên.

Mạnh Hồng Vệ vừa dựng xe, vừa chỉ vào người nhà mình mà giới thiệu:

“Chu Băng, đây là cha mẹ anh, còn đây là em gái anh, Hồng Mai.”

Chu Băng ngoan ngoãn chào:

“Cháu chào chú, chào thím. Hồng Mai, chào em. Chị là Chu Băng.”

Mạnh Hồng Vệ lại quay sang cha mẹ:

“Cha, mẹ, đây là Chu Băng.”

Hồng Mai lập tức tươi cười, giọng lanh lảnh:

“Chị dâu, vào nhà đi ạ.”

Chỉ một tiếng “chị dâu” thôi đã khiến cả khuôn mặt Chu Băng đỏ bừng. Mạnh Hồng Vệ thấy cô ngượng đến vậy thì vừa thương vừa bất lực, lại không nỡ mắng em gái, chỉ có thể trừng Hồng Mai một cái đầy ý cảnh cáo. Con bé này đúng là chỉ giỏi quậy phá.

Anh quay sang Chu Băng, lúng túng giải thích:

“Chu Băng, em đừng để ý nhé. Em gái anh không có ý gì đâu, chỉ là… chỉ là hơi nghịch một chút.”

Hồng Mai lập tức chen vào, giọng đầy vẻ ghét bỏ:

“Anh đúng là đồ đầu gỗ. Chuyện này thì có gì mà phải giải thích? Anh không muốn à? Không được đâu nhé. Đã dẫn người ta về nhà rồi mà trong đầu còn nghĩ lung tung, như thế là không được.”

Đúng kiểu lửa chưa đủ lớn còn cố tình ném thêm bó củi vào.

“Phì…”

Chu Băng bật cười thành tiếng. Cô thật sự rất thích dáng vẻ ngốc nghếch, vụng về của Hồng Vệ lúc này. Cảnh hai anh em vừa trêu chọc vừa thân thiết như thế khiến lòng cô thấy ấm áp vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bao năm nay cô ở nhờ nhà chú thím. Dù chú thím đối xử với cô rất tốt, nhưng ở sâu trong lòng, cô vẫn luôn có cảm giác mình là người sống nhờ, làm gì cũng phải dè dặt. Thế nên bầu không khí ồn ào, ấm cúng, đầy hơi thở gia đình kiểu này đối với cô mà nói lại càng đáng quý.

Lần đầu tiên bước vào nhà họ Mạnh, chỉ cần nhìn những chi tiết nhỏ thôi, Chu Băng đã nhận ra gia đình này coi trọng lần ghé thăm của mình đến nhường nào.

Nhà cửa được quét dọn sạch sẽ tinh tươm, góc nào cũng gọn gàng ngăn nắp. Trên bàn còn bày sẵn đủ thứ đồ tiếp khách, nào là đào tô, hạt dưa, kẹo sữa, lạc rang, lại còn có cả hoa quả.

Những thứ ấy đều là đồ hiếm. Ngay cả ở nhà chú cô, cũng chẳng phải muốn ăn lúc nào là có lúc đó, thỉnh thoảng được nếm một chút đã là không tệ rồi.

Mạnh Hồng Vệ thấy cô còn hơi câu nệ, liền vội nói:

“Chu Băng, em cứ ăn đi. Những thứ này đều là cha mẹ anh với Hồng Mai chuẩn bị cả đấy. Đào tô với kẹo sữa là Hồng Mai mua về, em nếm thử xem, chắc chắn ngon. Con bé này miệng kén lắm, đồ bình thường nó không mua đâu. Đã mua thì nhất định là đồ ngon.”

Thật ra ngay từ lúc anh vừa về đến nhà, ông cha cuồng con gái của anh đã sớm đem mấy thứ Hồng Mai mang về khoe đi khoe lại, còn nghiêm túc dạy bảo anh rằng:

“Con phải nhớ kỹ cái tốt của em gái con. Nó làm vậy đều là vì con, vì chuyện chung thân đại sự của con.”

Thế là anh chỉ đành nhe đủ tám cái răng ra mà cười, tỏ vẻ cảm kích vô cùng.

Không cười không được. Cha anh ở bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ rình mồi. Nếu anh dám cười lấy lệ, không đủ chân thành, e rằng nắm đ.ấ.m của ông sẽ lập tức giơ lên mất. Hôm nay là ngày đẹp trời, anh tuyệt đối không thể để Chu Băng xem được trò cười của mình.

Chu Băng khẽ ngồi một lát, rồi dịu dàng nói:

“Hồng Vệ, hay để em xuống bếp phụ thím một tay nhé. Anh đi cùng em.”

Mạnh Hồng Vệ lập tức ngăn lại:

“Em cứ ngồi đi, không cần đâu. Đâu có chuyện lần đầu tới nhà mà đã để em xuống bếp làm việc.”

Ngoài sân, rất nhiều nhà cũng đang nhóm bếp nấu cơm dưới mái hiên. Người thì nhặt rau, người thì quạt lửa, nhưng ai nấy vẫn tranh thủ liếc mắt nhìn sang nhà họ Mạnh, muốn xem thử đối tượng của Hồng Vệ là người thế nào.

Nhìn qua đã thấy cô gái này nhã nhặn, sáng sủa, khác hẳn một vài cô cháu gái của mấy nhà trong viện. Chỉ cần so sơ qua thôi cũng thấy rõ ai hơn ai.

Bữa cơm này có thể coi là chủ khách đều vui vẻ.

Đến lúc Chu Băng ra về, trên tay cô còn xách theo năm cân gạo mà nhà họ Mạnh nhét cho. Đó là loại gạo do Hồng Mai mang từ viện nghiên cứu về.

Thật ra trong bữa ăn, Chu Băng chỉ vô tình khen một câu rằng cơm hôm nay ngon quá, mùi vị đặc biệt thơm. Không ngờ ăn xong, Vu Tú nhất quyết đong cho cô năm cân, bắt mang về để cả nhà cùng nếm thử.

Trong lòng Chu Băng vừa vui vừa ngại.

Đặc biệt là trên đường về, nghe Hồng Vệ kể mới biết loại gạo này là phần gạo viện nghiên cứu chia cho Hồng Mai. Hồng Mai chỉ giữ lại có ba mươi cân, biếu ông bà nội hai mươi cân, mang về nhà hai mươi cân, vậy mà vẫn lấy ra năm cân cho cô mang về. Nghĩ đến đó, trong lòng cô vừa ngọt ngào lại vừa băn khoăn, cảm giác mình được xem trọng đến mức có hơi không dám nhận.