Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 56: Đại tạp viện



Trong khu gia quyến công an, Chu cục trưởng cứ đi đi lại lại trong nhà, vẻ mặt thấp thỏm không yên, rõ ràng là đang lo lắng cho chuyến ra mắt hôm nay của cháu gái.

Vợ ông, La Hoa, ngồi bên cạnh nhìn mãi cũng thấy bực, cuối cùng không nhịn được liền lên tiếng:

“Ông thôi đi được không? Cái nhà có từng này mà ông đi qua đi lại suốt, sắp làm sập cả nền rồi. Tiểu Băng chỉ đến nhà đối tượng ăn bữa cơm thôi, chứ có phải vào hang hùm miệng sói đâu.”

Chu cục trưởng thở dài một tiếng.

“Biết là thế, nhưng ai mà nói chắc được mẹ chồng tương lai có làm khó nó hay không. Tính Tiểu Băng bà cũng biết rồi đấy, hiền quá, lại hay nhịn. Có bị làm khó chắc nó cũng chẳng nói gì.”

La Hoa lập tức nhắc lại:

“Chẳng phải ông đã nhờ người quen đáng tin hỏi thăm kỹ rồi sao? Không phải ai cũng nói nhà họ Mạnh là người t.ử tế, đàng hoàng à?”

Chu cục trưởng vẫn nhíu mày.

“Thì nói là nói vậy thôi, nhưng lo thì vẫn cứ lo. Bao năm nay Tiểu Băng ở nhà mình, trong lòng nó có thật sự thoải mái đâu, chuyện đó tôi biết rõ.”

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa tra vào ổ. Chu Băng đã về.

Chu cục trưởng lập tức quay phắt đầu lại.

“Tiểu Băng, con về rồi à? Mau nói cho chú nghe xem hôm nay sang nhà họ Mạnh thế nào.”

Chu Băng đặt túi gạo xuống, tháo khăn quàng ra, rồi nhẹ giọng nói:

“Chú thím ngồi xuống đi, để cháu kể từ từ.”

La Hoa lập tức tranh thủ “tố cáo” luôn:

“Cháu ngồi kể đi. Từ sau bữa trưa là chú cháu cứ đi qua đi lại trong nhà, chờ cháu về đến sốt ruột. Ông ấy sợ nhà họ Mạnh bắt nạt cháu.”

Chu Băng nghe vậy bật cười.

“Chú à, chú lo xa quá rồi. Cháu đến nhà Hồng Vệ chứ có phải đi vào chỗ đáng sợ gì đâu.”

Nói rồi, cô bắt đầu kể tường tận chuyện trong ngày.

“Hôm nay Hồng Vệ sáng sớm đã sang đón cháu. Vừa đến nhà, chú Mạnh với thím Vu đã chuẩn bị sẵn hạt dưa, lạc, hoa quả. Em gái anh ấy là Hồng Mai còn chuẩn bị thêm cả bánh đào tô với kẹo sữa. Trong nhà còn làm cả một con gà béo nữa.”

“Chú Mạnh với thím Vu đều đối xử với cháu rất tốt. Lúc ăn cơm còn hỏi khi nào thì hai nhà sắp xếp gặp mặt, cùng ăn một bữa cơm chính thức để bàn chuyện hôn sự của cháu với Hồng Vệ.”

“À còn nữa, Hồng Mai bây giờ làm ở viện nghiên cứu nông nghiệp. Viện của họ chia cho nhân viên một ít gạo. Bữa trưa hôm nay cơm chính là nấu từ loại gạo ấy, mùi vị ngon lắm.”

“Cháu chỉ khen một câu thôi, vậy mà lúc về thím Vu nhất quyết bắt cháu mang theo năm cân, bảo đem về cho chú thím cũng nếm thử.”

“Đó chính là loại gạo xay từ giống lúa chịu hạn mà Hồng Mai phát hiện trước đây. Nghe nói bây giờ đang được phổ biến dần khắp nơi, bên ngoài còn chưa bán rộng rãi đâu.”

Nghe cháu gái kể đến đây, Chu cục trưởng cuối cùng cũng yên tâm. Chỉ cần biết nhà họ Mạnh thật lòng coi trọng Chu Băng, ông đã thấy nhẹ nhõm hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

La Hoa thì lại chú ý nhiều hơn đến túi gạo năm cân kia. Chừng đó gạo ít nhất cũng đủ ăn hai ngày, vừa tiết kiệm lương thực trong nhà, lại vừa được nếm thử loại gạo mới.

Bây giờ khắp cả nước đều đang đẩy mạnh giống lúa chịu hạn này. Sản lượng cũng không thấp, một mẫu ruộng có thể thu được khoảng sáu trăm cân. Nghĩ đến đây, trong lòng mọi người không khỏi cảm thán: Mạnh Hồng Mai đúng là người có vận may đặc biệt, đi đến đâu cũng có thể vô tình lập được công.

Ở một khu gia quyến công an khác, trong nhà Cầm Văn Minh, bầu không khí lại hoàn toàn khác.

Hồng Tiểu Cầm ngồi đó khóc sụt sùi. Cầm Văn Minh đứng một bên, vừa đau lòng vì con trai, vừa bực vì vợ cứ khóc mãi, không khỏi lên giọng:

“Khóc khóc khóc, khóc thì có ích gì? Chuyện đã xảy ra rồi, ngày mai là gặp được con rồi. Con trai tôi là đứa có tiền đồ. Chờ nó dưỡng thương xong, nói không chừng còn được điều về đơn vị bảo vệ thủ đô. Sau này bà muốn gặp nó cũng dễ hơn, coi như trong họa có phúc.”

Hồng Tiểu Cầm nghe vậy càng tức, vừa lau nước mắt vừa trách chồng:

“Tôi thương con mình thì không được à? Tôi không thể lạnh lùng như ông. Tôi khóc thì đã làm sao?”

Thì ra Cầm Văn Minh vừa nhận được tin. Con trai ông là Cầm Hồng Binh, trong một nhiệm vụ bí mật của quân đội, vì cứu đồng đội mà bị thương nặng. Vết thương quá nghiêm trọng, nơi đơn vị lại không đủ điều kiện chữa trị, nên buộc phải mạo hiểm chuyển anh về thủ đô điều trị. Với tình trạng như vậy, vốn dĩ không nên di chuyển, nhưng nếu không chuyển thì cũng không có cách cứu chữa.

Trong bệnh viện quân khu phía đông bắc, Cầm Hồng Binh chậm rãi mở mắt.

Ánh mắt anh vẫn còn mờ mịt, ý thức cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Anh không biết mình đang ở đâu.

Chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh đều vô cùng kỳ lạ.

Rõ ràng anh đã c.h.ế.t rồi.

Vậy bây giờ là âm phủ… hay là một nơi nào khác?

Anh ngơ ngác nhìn trần nhà trắng xóa phía trên đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Mọi thứ trước mắt đều cũ kỹ đến lạ.

Cảm giác ấy khiến anh như nhìn thấy lại khung cảnh của thập niên sáu mươi. Đồ đạc trong phòng đều cũ nát, cũ đến mức vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Trong ký ức của anh, mấy chục năm sau, cho dù chỉ là một trạm y tế nhỏ ở nông thôn cũng sẽ không tồi tàn đến mức này.

Cơ thể anh lúc này gần như không thể cử động. Chỉ cần hơi xoay đầu một chút cũng đã thấy khó chịu vô cùng.

Nhưng từ những ký ức rời rạc, chậm chạp ùa vào sau khi tỉnh lại, anh dần hiểu ra một chuyện khiến chính mình cũng khó tin.

Sau khi c.h.ế.t đi…

Anh đã quay trở lại giữa thập niên sáu mươi.

Tên vẫn không đổi.

Chỉ có họ là khác đi.

Thế nhưng điều anh quan tâm nhất lúc này không phải là mình đã biến thành ai, mà là…

Trong thế giới này, còn có Hồng Mai của anh hay không?

Sau khi anh rời đi, những năm tháng ấy, Hồng Mai đã sống như thế nào?