Niệm Thanh thật ra cũng có chút đói bụng, cô bé lí nhí nói: “Thanh Thanh tự mình ăn.”
Tề Yếm Thù không hiểu cô bé nói vậy là có ý gì, mãi cho đến khi hắn thấy cô nhóc tự mình bò xuống giường, đi đến bên kệ thấp cầm lấy điểm tâm mà Tạ Quân Từ để lại rồi ăn.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nam nhân vừa định nói chuyện, Niệm Thanh đã ôm trái cây và con chim nhỏ lẩn đi mất. Vóc người cô bé quá lùn, rất nhanh đã bị đủ loại đồ đạc che khuất, Tề Yếm Thù biết cô bé đã trở về cái ổ mèo của mình, tức là chiếc sọt gỗ nhỏ kia.
Tề Yếm Thù ngồi trên sập, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Trước đây hắn cảm thấy vật nhỏ này "phiền phức", nhưng thật ra cũng không ghét bỏ như vẻ bề ngoài. Tuy trẻ con sẽ mang đến chút ồn ào, nhưng Tề Yếm Thù ngược lại đã tìm được chút niềm vui trong mấy ngày nay.
Cuộc đời của hắn vốn dĩ chỉ còn lại việc uống rượu cho qua ngày, thỉnh thoảng dạy dỗ mấy tên đệ tử, thật ra cuộc sống rất vô vị.
Thế nhưng từ khi có cô bé ở đây, những chuyện mà trước đây hắn cho là nhàm chán đến cực điểm, lại trở nên có những thú vị mới.
Theo đồng hồ sinh học của cô bé, phải ăn sáng, trưa, tối, phải chơi đùa, phải ngủ trưa, phải phơi nắng, một ngày dài buồn tẻ vốn dĩ dường như cũng trôi qua rất nhanh.
Trước đây Tề Yếm Thù chẳng qua chỉ là ngoài miệng không tha người, bây giờ Niệm Thanh thật sự sợ hắn và không để ý đến hắn như hắn mong muốn, Tề Yếm Thù không những không cảm thấy vui vẻ, ngược lại càng thêm phiền muộn.
May mắn là, Tạ Quân Từ vì muốn để hai người họ có thể chung sống hòa bình, đã gửi cho hắn một vài chiêu dụ dỗ cô bé.
Tề Yếm Thù đi qua, Niệm Thanh đang ngồi trên chăn ăn trái cây, miệng khựng lại, cô bé khẽ nghiêng đầu, hàng mi cụp xuống, rồi tiếp tục nghiêm túc ăn, cố tình lờ đi sự tồn tại của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Niệm Thanh.” Tề Yếm Thù thấp giọng nói: "Thức ăn đều làm xong rồi, nếu con không ăn, sẽ lãng phí đó.”
Những lời này quả nhiên rất có tác dụng với cô bé. Niệm Thanh ngẩng đầu, lí nhí nói: “Ăn ở đâu ạ?”
Tề Yếm Thù thấy có hy vọng, hắn cúi người, đưa tay về phía Niệm Thanh.
Cô bé đi tới, cô bé có chút do dự, dường như sau khi suy nghĩ và phát hiện mình không còn lựa chọn nào khác, cô bé bèn đưa tay nắm lấy ống tay áo của Tề Yếm Thù.
Tề Yếm Thù: "……"
Đây đúng là phong thủy luân chuyển mà.
Trước đây Niệm Thanh muốn nắm tay, hắn không để ý đến cô bé, cô bé chỉ có thể túm lấy ống tay áo hắn. Bây giờ Tề Yếm Thù muốn dắt cô bé, thì người không thèm để ý ngược lại lại là cô bé.
Hai người đi một mạch xuyên qua đại điện, đến phía sau điện, trên hành lang dài ngoài trời đã bày bàn ghế, trên bàn là hai phần thức ăn đã làm xong.
Tề Yếm Thù hoàn toàn chuẩn bị theo khẩu phần một bữa của Ngu Niệm Thanh, cho nên hai đĩa thức ăn và một bát canh đều được đựng trong những chiếc bát đĩa nhỏ tinh xảo.
Chiếc ghế bên phía Niệm Thanh là một chiếc ghế cao đặc chế, cô bé không tự mình leo lên được.
Tề Yếm Thù khoanh tay đi theo sau cô bé, thấy cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, phiền muộn nhìn chiếc ghế cao cao, lúc này mới cảm thấy thư thái hơn một chút.
Cô bé không leo lên được, lúc này chắc chắn phải tương tác với hắn rồi.