Kết quả, hắn trơ mắt nhìn Niệm Thanh quay đầu nhìn về phía chiếc ghế người lớn bình thường đối diện, dường như có ý định tự mình bò lên.
Tề Yếm Thù nheo mắt, hắn chủ động đưa tay ra, bế cô bé lên ghế.
Sau khi ôm xong, tâm trạng hắn lại càng không tốt. Vốn dĩ lúc bế con nhóc này lên, người nó mềm mại dính người, nó còn chủ động áp sát lại ôm cổ hắn.
Nhưng hôm nay ôm cô bé, lại có thể cảm nhận được cơ thể Niệm Thanh có chút cứng đờ, giữ khoảng cách với hắn, rõ ràng vẫn còn rất sợ hắn.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nghĩ lại cũng phải, cho dù Niệm Thanh có thể coi hành vi vừa rồi của họ là đùa giỡn, nhưng lúc Tề Yếm Thù ra tay vẫn quá độc ác, sự hung ác mà hắn thể hiện ra tự nhiên sẽ làm cô bé trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Tề Yếm Thù ngồi xuống ở phía bên kia bàn, vẻ mặt trầm ngâm.
Thật ra mấy năm qua hắn vẫn luôn như vậy, hắn thường xuyên không kiểm soát được cơn nóng giận của mình.
Lần này là hắn đã không suy xét chu toàn. Hắn rõ ràng có rất nhiều cách để ngăn cản Tô Khanh Dung, tại sao lại cứ phải chọn một cách có thể dọa sợ cô bé chứ?
Bên kia, hệ thống nhìn gương mặt âm trầm của Tề Yếm Thù, có chút khó xử.
Nó rất sợ đại phản diện sẽ vì Niệm Thanh dỗ thế nào cũng không xong mà nổi điên. Trong nguyên tác chính là như vậy, Tề Yếm Thù tính tình rất tệ, dục vọng kiểm soát lại cực kỳ kinh khủng, hễ hắn không vừa lòng, sẽ đánh ba tên đệ tử một trận thừa sống thiếu chết.
Nếu thật sự chọc giận hắn, cho dù Tề Yếm Thù khinh thường việc làm hại trẻ con, chỉ sợ cũng sẽ dọa cô bé sợ c.h.ế.t khiếp.
Từ góc độ này, nó nên dỗ Niệm Thanh nhanh chóng chịu thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng đứa trẻ này là do nó cứu về, là nó đã tận mắt chứng kiến cô bé đã trải qua bao nhiêu trắc trở để đến được Thương Lang Tông. Niềm vui, nỗi buồn, sự tủi thân của cô bé, hệ thống hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Nó thật sự không nỡ để đứa trẻ của mình phải chịu tủi thân, đi lấy lòng người lớn. Vậy chẳng phải lại quay về lúc ban đầu, lúc Niệm Thanh phải cẩn thận nhìn sắc mặt người lớn để sống sao?
May mắn gặp được Tạ Quân Từ mới làm cô bé dần dần tin rằng mình vẫn được yêu thương, có thể tự do tự tại không chút gánh nặng mà là chính mình. Hệ thống cũng không hy vọng tất cả những điều này lại thất bại trong gang tấc.
Hệ thống do dự tới lui, cuối cùng vẫn không nói gì.
May mắn thay, Tề Yếm Thù lại một lần nữa đè nén cảm xúc của mình.
Trước đây hắn chưa từng thấy Niệm Thanh tự mình cầm muỗng đũa ăn gì, bây giờ vừa nhìn, quả nhiên cô bé không thạo lắm. Đôi đũa đặt ở một bên, bất cứ thứ gì cũng dùng muỗng để múc, cách cầm cũng rất gượng gạo.
Tề Yếm Thù khẽ cúi người, dịu giọng nói: “Ta đút cho con được không?”
Cô bé cúi đầu, Tề Yếm Thù chỉ có thể thấy hàng mi cô bé run run, sau đó nhanh chóng lắc đầu.
“Thanh Thanh tự mình ăn.” Cô bé lí nhí nói.
Tề Yếm Thù lặng lẽ thở dài, hắn chỉ có thể nhìn Niệm Thanh tự mình khó nhọc cầm muỗng ăn, rau cải rơi trên bàn, cô bé cũng dùng tay nhặt lên ăn, ăn sạch sẽ từng chút một.
Vì dùng muỗng không thuận tay, trên quần áo cô bé cũng rơi một ít nước canh. Lúc Tề Yếm Thù lại gần, cô bé có vẻ hơi sợ, dường như sợ hắn sẽ mắng mình.
Ngay khoảnh khắc Tề Yếm Thù giơ tay lên, Niệm Thanh theo bản năng né tránh.