Động tác của người nam nhân khựng lại, hắn dùng thuật pháp làm sạch quần áo của Niệm Thanh, sau đó nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đỉnh đầu cô bé.
Hắn thấp giọng nói: “Đừng sợ, ta sẽ không làm hại con đâu.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Thấy quần áo của mình trở nên sạch sẽ, Tề Yếm Thù cũng không có vẻ gì là tức giận, cô bé ngẩng đầu, lí nhí hỏi: “Ngài sẽ vì tâm trạng không tốt mà đánh… mà chơi đùa với con sao ạ?”
Cô bé dường như vẫn nhớ lời Tề Yếm Thù nói lúc hắn véo cổ Tô Khanh Dung.
Tề Yếm Thù có chút nghẹn lời, hắn quả thực là một người hễ tâm trạng không tốt là sẽ đánh người.
“Sẽ không.” Tề Yếm Thù đảm bảo với cô bé: "Dù trong bất kỳ tình huống nào ta cũng sẽ không đánh con.”
“Vậy ngài có đánh Tạ Quân Từ không ạ?” Cô bé hỏi một cách ngây thơ non nớt.
Ánh mắt Tề Yếm Thù d.a.o động một chút.
“Sẽ không.” Hắn lại nói lần nữa.
Hắn đúng là sẽ không đánh Tạ Quân Từ, chẳng qua chỉ là thỉnh thoảng luận bàn một chút mà thôi. Chuyện sư tôn và đệ tử luận bàn… sao có thể gọi là đánh được? Đó là đang giảng bài.
Niệm Thanh nghĩ nghĩ, cô bé lại lí nhí nói: “Vậy sau này có thể đừng chơi như vậy nữa không ạ, nguy hiểm lắm.”
Nghe thấy giọng điệu của cô bé có ý mềm mỏng đi, Tề Yếm Thù đáp ứng càng nhanh hơn: “Tất nhiên, Niệm Thanh nói đúng, đúng là có chút nguy hiểm, sau này không bao giờ chơi như vậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cơ thể căng cứng của Tiểu Niệm Thanh rốt cuộc cũng từ từ thả lỏng.
Nhân lúc bầu không khí tốt lên, Tề Yếm Thù cúi người xuống, nhìn thẳng vào cô bé.
“Niệm Thanh, con rất sợ ta sao?” Hắn thấp giọng nói: "Bây giờ con có ghét ta không?”
Tề Yếm Thù thật ra không muốn hỏi nửa câu sau, nhưng hắn không nhịn được.
Đã từng thấy dáng vẻ chủ động đáng yêu của con nhóc này, tưởng tượng đến việc cô bé có thể sẽ ghét hắn, xa lánh hắn, Tề Yếm Thù liền cảm thấy không vui.
Niệm Thanh khẽ gật đầu, rồi lại nhanh chóng lắc đầu.
“Có một chút sợ hãi, nhưng không có ghét ạ.” Cô bé lí nhí nói: "Chỉ một chút sợ thôi.”
Cô bé sợ nếu nói nhiều quá, Tề Yếm Thù sẽ buồn.
Tề Yếm Thù đưa tay bế cô bé từ trên ghế xuống, đặt xuống đất, dùng giọng điệu thương lượng nói: “Vậy con tự mình ở một mình một lát, muốn làm gì thì làm. Đợi đến khi nào con bằng lòng, chúng ta sẽ làm hòa, được không?”
Niệm Thanh khẽ gật đầu, cô bé lại lén lút liếc nhìn sắc mặt Tề Yếm Thù, xác định vẻ mặt hắn vẫn luôn rất hiền từ, lúc này mới xoay người chạy đi.
Đây cũng là chiêu Tạ Quân Từ đã chỉ.
Hắn viết trong tin nhắn rằng, khi bàn luận những vấn đề quan trọng với Niệm Thanh thì không nên chỉ dỗ dành cho qua chuyện, che giấu vấn đề sẽ chỉ làm cô bé càng sợ hãi hơn. Ngược lại, cứ thẳng thắn thành khẩn, xem cô bé như một người lớn mà tôn trọng và trò chuyện về tâm trạng của cô bé, đảm bảo với cô bé rằng những điều cô bé lo lắng sẽ không xảy ra, thì cô bé sẽ rất dễ nói chuyện.
Nhìn bóng dáng cô bé tung tăng rời đi, dường như không còn sợ hãi như lúc mới đến, Tề Yếm Thù lại thở dài một tiếng đầy nhức đầu.
Tề Yếm Thù biết mình đang tự tìm việc vào người, nuôi một đứa trẻ quả nhiên phiền phức như hắn tưởng tượng, phương diện nào cũng phải chú ý, thiếu một chút cũng không được.