Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 152





Trước đây hắn ngay cả tiếng người khác nói chuyện cũng không thể nhẫn nhịn, bây giờ Niệm Thanh ngồi trên sập của hắn chơi trống bỏi, Tề Yếm Thù không những không tức giận, mà còn định làm cho cô bé thêm nhiều món có tiếng kêu nữa…

Tô Khanh Dung không khỏi nhìn về phía Thanh Thanh trên trường kỷ, bên cạnh cô bé toàn là đồ chơi, thân hình nhỏ bé như sắp bị bao phủ, thứ gì trong tay cô bé cũng phải to hơn một vòng.

Cảm nhận được cô bé sắp nhìn lại, Tô Khanh Dung lập tức thu hồi ánh mắt.

“Sư tôn định thu cô bé làm đồ đệ sao?” Tô Khanh Dung lại hỏi câu hỏi này một lần nữa.

Lần trước Tề Yếm Thù đã rất quả quyết từ chối, lần này, hắn lại thờ ơ nói: “Đợi Tạ Quân Từ trở về rồi nói sau.”

Tô Khanh Dung cảm thấy ánh mắt của cô bé đang nhìn về phía hắn, sống lưng hắn cứng đờ, vết thương không tồn tại trên tay phảng phất lại bắt đầu nóng rát và ngứa ngáy.

Thấy Tề Yếm Thù dường như không có ý định nói gì với hắn nữa, Tô Khanh Dung hành lễ nói: “Đệ tử xin cáo lui trước.”

“Khi nào chúng ta lại chơi cùng nhau ạ?”

Hắn vừa mới xoay người, đã nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên từ phía sau.

Tô Khanh Dung sững sờ.

Hắn quay đầu lại, do dự hỏi: “Ta?”

Niệm Thanh ôm đồ chơi, cô bé mong đợi gật đầu.

“Huynh là người lớn đầu tiên muốn chơi với muội đó ạ.” Cô bé nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung nhanh chóng liếc nhìn sắc mặt Tề Yếm Thù, Tề Yếm Thù còn chưa nói gì, hắn đã thấp giọng nói: “Không, không chơi nữa.”

Bóng ma tâm lý mà Tề Yếm Thù để lại cho hắn lần trước quả thực rất nặng nề. Không phải là vì bị đánh, mà là vì lời nói của Tề Yếm Thù lúc đó đã bộc lộ sự thất vọng đối với hắn, như thể ngày mai sẽ đuổi Tô Khanh Dung ra khỏi môn phái.

Tô Khanh Dung lúc này dù có bệnh, dù có không ưa Tạ Quân Từ, cũng không dám làm gì với Niệm Thanh nữa, ngược lại bây giờ đối mặt với cô bé, hắn lại có chút tâm lý lẩn tránh.

“Tại sao ạ?” Giọng cô bé lập tức xìu xuống, cô bé quay đầu nhìn về phía Tề Yếm Thù, trong mắt là một vẻ ai oán, phảng phất như đang chỉ trích Tề Yếm Thù ngày đó quả nhiên đã làm Tô Khanh Dung bị thương trong lúc "chơi đùa", đến nỗi người ta không muốn chơi nữa.

Tề Yếm Thù: "……"

Hắn không ngờ đã qua nhiều ngày như vậy, còn bị lôi lại chuyện cũ.

“Ngươi chơi với nó đi, không phải ngươi đã làm rất nhiều thứ linh tinh sao?” Tề Yếm Thù nói: "Vừa hay ngươi là người nhỏ tuổi nhất trong các sư huynh đệ, với con nhóc này cũng không chênh lệch bao nhiêu, chơi ngoan nhé.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Sư tôn, con đã 103 tuổi rồi.” Tô Khanh Dung yếu ớt nói.

Niệm Thanh vừa đúng bằng số lẻ trong tuổi của hắn.

“Cũng gần vậy thôi.” Tề Yếm Thù vẫy tay: "Đi đi.”

Không còn cách nào khác, Tô Khanh Dung chỉ có thể đứng ở đó, chờ cô bé lại gần.

Niệm Thanh quả thực như đang dìu già dắt trẻ, cô bé một mình bò xuống khỏi sập thì không nói, còn muốn nhảy lên từng bước một để mang những món đồ chơi mình thích xuống, ra cái vẻ mình đi đâu thì đồ chơi phải theo đó.

Tề Yếm Thù bất đắc dĩ nói: “Con có mang hết được không? Chọn một món đi chơi thôi.”

Cô bé vẫn nghe lời, cô bé ngồi xổm bên mép giường lựa chọn, cuối cùng cầm lấy con chim gỗ mà Tô Khanh Dung đã cho cô bé ngày ấy.