Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 153





Tô Khanh Dung không khỏi tim đập nhanh một chút.

Niệm Thanh ôm con chim nhỏ chạy tới, đến gần Tô Khanh Dung, cô bé lại giơ tay ra như lần trước, muốn nắm tay Tô Khanh Dung.

Lần này, Tô Khanh Dung không đáp lại cô bé.

Hắn khẽ ho vài tiếng, sau đó nói một cách ôn hòa như lần trước: “Đi thôi.”

Niệm Thanh tự mình bước qua ngưỡng cửa, cô bé nghi hoặc hỏi hệ thống trong đầu: “Tại sao lần này lại không nắm tay em ạ?”

Hệ thống: “Chắc là hắn ngại đó.”

Nó làm sao mà biết được một kẻ tâm thần đang nghĩ gì chứ.

Niệm Thanh đi theo Tô Khanh Dung ra quảng trường. Tô Khanh Dung cúi đầu, hắn khẽ cười hỏi: “Em muốn chơi cái gì?”

Cô bé giơ con chim nhỏ lên, mong đợi nói: “Huynh có thể làm cho nó bay lên lại không ạ?”

Tô Khanh Dung gật đầu.

Hắn vươn cánh tay ra, ống tay áo theo đó mà mở rộng. Tay áo của hắn rất dài và rộng, Niệm Thanh không thấy được ngón tay hắn, chỉ cảm thấy tay áo khẽ động, con chim gỗ nhỏ đã được Tô Khanh Dung truyền linh khí vào, lại một lần nữa bay lên.

Cảnh tượng như vậy bất luận đã thấy qua bao nhiêu lần, trong mắt một đứa trẻ đều vô cùng mới lạ.

Con chim gỗ được rót linh khí lại bay lên, cô bé vội vàng đuổi theo. Một trò chơi đuổi bắt đơn giản, mà cô bé lại chơi rất vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung nhìn Niệm Thanh chạy tới chạy lui, thái dương hắn từng cơn đau nhói, không nhịn được mà thở dài một tiếng.

Hắn bây giờ không chỉ không còn cảm thấy hứng thú với cô bé như trước, mà còn có một tâm thái muốn kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng giữ khoảng cách).

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Cho dù bọn họ đều là tu sĩ có tu vi cao, còn cô bé chỉ là một đứa trẻ tay không tấc sắt, mới cao bằng cái giường, nhưng sư tôn rất thích cô bé. Chỉ bằng điểm này thôi, cũng đủ để cô bé làm mưa làm gió ở Thương Lang Tông.

Hơn nữa…

Ngón tay dưới ống tay áo dài của Tô Khanh Dung chậm rãi siết chặt.

Không biết tại sao, chỗ trên tay hắn bị Niệm Thanh chạm vào, mấy ngày nay đều có một cảm giác nóng rát, bất kể Tô Khanh Dung lau chùi rửa sạch thế nào, thậm chí dùng d.a.o để rạch, cũng không thể làm giảm đi cái cảm giác kỳ quái đó.

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên có người quan tâm đến đôi tay xấu xí của hắn, thậm chí còn muốn an ủi hắn.

Không biết có phải vì nguyên nhân này hay không, mà mỗi khi Tô Khanh Dung chìm sâu vào ảo giác, hắn lại thường xuyên nghĩ đến cảnh tượng ngày đó, cô bé ôm lấy tay hắn, ánh mắt trong sạch thuần khiết, quan tâm và thật sự hy vọng hắn khỏe lại.

Nhưng một chút quan tâm này, không những không mang đến sự giải thoát, mà ngược lại còn mang đến một loại đau đớn khác khó có thể chịu đựng.

Tô Khanh Dung đứng tại chỗ, đang lúc thất thần, bỗng cảm nhận được tay áo mình bị giật nhẹ.

Hắn cúi đầu, vừa hay đối diện với khuôn mặt ngẩng lên của cô bé, cô bé nghi hoặc nói: “Huynh sao vậy ạ?”

Tô Khanh Dung không ngờ mình lại suy tư quá sâu, đến mức không hề nhận ra Niệm Thanh đã đến gần.

Hắn theo bản năng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với cô bé, tay áo cũng tuột khỏi tay cô bé.

“Không sao.” Tô Khanh Dung nở một nụ cười ôn nhuận, hắn dịu giọng nói: “Sao không chơi nữa? Có phải chơi chán rồi không?”