Tiểu Niệm Thanh không biết tại sao Tô Khanh Dung bỗng nhiên lại xa cách với mình như vậy, rõ ràng lần trước, hắn còn hứng thú đi theo cô bé. Bây giờ Tô Khanh Dung cứ thất thần, cảm giác hoàn toàn không có trải nghiệm chơi cùng nhau.
“Huynh muốn chơi cái gì ạ?” Cô bé hỏi.
Tô Khanh Dung sững sờ: “Ta?”
Đối diện với ánh mắt xác nhận của Niệm Thanh, hắn bất đắc dĩ nói: “Ta xem em chơi là được rồi.”
“Vậy thì không giống nhau ạ.” Niệm Thanh nói một cách nghiêm túc và ngây thơ: "Huynh xem em chơi, là đang trông em. Cùng nhau chơi, là huynh cũng phải chơi thứ mình thích.”
Cô bé vô cùng công bằng: “Lần trước và lần này đều là huynh chơi với em, lần này nên đến lượt huynh rồi ạ.”
Lời thì nói như vậy, nhưng thật ra Tiểu Niệm Thanh cũng không tự tin lắm.
Trước kia ở trong thôn, cô bé chỉ chơi với những đứa trẻ khác hoặc các anh chị lớn hơn một chút, chứ cô bé chưa từng thấy người lớn chơi trò chơi bao giờ.
Cô bé lí nhí hỏi hệ thống trong lòng: “103 tuổi có phải là người lớn không ạ? Người lớn có chơi đồ chơi không?”
Niệm Thanh thì vô tư hồn nhiên, nhưng hệ thống lại khó có thể trả lời.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Người tu tiên đều bận rộn tu luyện, đương nhiên sẽ không chơi đồ chơi. Nhưng trong nguyên tác, Tô Khanh Dung là một tên phản diện hành sự khó lường, ai mà biết được?
Hệ thống chỉ có thể cổ vũ cô bé: “Bất kể hắn có chơi hay không, em hỏi như vậy là rất tuyệt, rất lễ phép, là một đứa trẻ ngoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Niệm Thanh nghe câu này thì rất vui, cũng không hỏi thêm vấn đề gì nữa.
Hệ thống cảm thấy mình đúng là quá tuyệt vời, nó càng ngày càng biết cách chăm trẻ… à không, càng ngày càng biết cách giao tiếp với ký chủ.
Câu hỏi này lọt vào tai Tô Khanh Dung, lại làm hắn sững sờ hồi lâu.
Hắn im lặng quá lâu, lâu đến mức Niệm Thanh có chút nghi hoặc, mới nghe thấy Tô Khanh Dung chậm rãi nói: “Ta… không biết ta thích chơi cái gì. Nhưng mà…”
Tô Khanh Dung cụp mắt xuống, hắn nhẹ nhàng nói: “Ta thỉnh thoảng sẽ tự mình chơi cờ.”
Đúng là vậy. Tư liệu của hệ thống cũng viết Tô Khanh Dung thích chơi cờ vây. Trong nguyên tác, sau khi g.i.ế.c sư phụ, Tô Khanh Dung dần dần có thế lực của riêng mình, hắn thường xuyên cùng thuộc hạ chơi cờ, chơi không hay là g.i.ế.c người luôn.
Niệm Thanh không biết chơi cờ là gì, nhưng cô bé rất hứng thú nói: “Vậy chúng ta cùng nhau chơi nha.”
Hệ thống: "……"
Làm sao bây giờ, nó lại có chút sợ hãi. Bảo bối mới hơn ba tuổi, làm sao mà chơi cờ với phản diện được! Sợ rằng Tô Khanh Dung sẽ phải luôn kiềm chế tính tình để chơi với cô bé.
Lỡ như Tô Khanh Dung nhẫn nhịn lâu quá, sau này ghi hận Thanh Thanh thì làm sao?
Tô Khanh Dung lại như không ý thức được vấn đề tuổi tác của cô bé, hắn ngước mắt lên, chậm rãi nói: “Chúng ta cùng nhau chơi?”
Trên mặt hắn không còn treo nụ cười ôn nhuận giả tạo thường ngày, gương mặt tuấn mỹ tinh xảo đó ngược lại vì hắn cứ ngây ra, nói chuyện cũng rất chậm, mà có vẻ hơi ngốc.
Cô bé cảm thấy mình đã hoàn toàn hiểu ra! Tô Khanh Dung cũng giống như một cậu bé trong thôn lúc trước, muốn tìm anh trai chơi nhưng lại ngại ngùng, lúc đó cậu bé cũng có vẻ mặt do dự như thế này.
Thế là, Niệm Thanh gật đầu thật mạnh, càng chủ động hơn mà ngây thơ nói: “Em muốn chơi cờ với huynh.”