Cô bé dùng sức lắc đầu.
“Mỗi đóa hoa đều không giống nhau.” Niệm Thanh nói: "Giống như trên đời có rất nhiều đứa trẻ, nhưng chỉ có một Thanh Thanh thôi.”
Lúc cô bé nói những lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn trông vừa nghiêm túc vừa đáng yêu, b.í.m tóc mà Tề Yếm Thù buộc cho cô bé khẽ đung đưa theo động tác. Trong lòng Tô Khanh Dung bỗng dâng lên ý niệm muốn xoa đầu cô bé, nhưng đã bị hắn mạnh mẽ đè nén xuống.
“Thanh Thanh đương nhiên là không giống ai rồi.” Tô Khanh Dung cười nhạt nói.
Người có thể khiến Tạ Quân Từ ra tay cứu giúp, khiến Tề Yếm Thù thay đổi nguyên tắc của mình, quả thực đủ độc nhất vô nhị.
“Đây có phải là nơi huynh muốn đến không ạ?” Tô Khanh Dung đang trầm tư thì nghe thấy cô bé hỏi.
Hắn ngước mắt lên, khẽ gật đầu.
“Trước đây có một khoảng thời gian rất thích nơi này.”
Thật ra không chỉ là Tô Khanh Dung sẽ đến nơi này, cả biển hoa ở thung lũng này đều là do hắn dùng trăm năm thời gian để từ từ vun trồng.
Sau khi được cứu về môn phái, tinh thần của Tô Khanh Dung không ổn định, tâm ma đã quá sâu.
Để giảm bớt tình trạng của mình, hắn đã bắt đầu trồng hoa. Lúc phiền lòng, lúc sụp đổ, lúc muốn g.i.ế.c người… chỉ cần tâm tình bất định, Tô Khanh Dung sẽ đến đây rải một nắm hạt giống, và dùng thiên phú của mình để làm chúng nhanh chóng sinh trưởng nảy mầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cho rằng mình thích hoa, nhưng hoa càng trồng càng nhiều, lại tự mình sinh sôi nảy nở, quy mô dần dần càng lúc càng lớn, vậy mà vẫn không thể lấp đầy được nội tâm khiếm khuyết của Tô Khanh Dung.
Những đóa hoa một mình nở rộ, nhưng lại không phải là đóa hoa mà hắn khao khát thời niên thiếu. Vẻ đẹp của chúng không liên quan gì đến hắn, mà càng giống như một tấm gương, vô cớ làm cho Tô Khanh Dung cảm thấy bản thân theo đuổi những thứ đẹp đẽ như vậy nhưng nội tâm lại dơ bẩn, âm u, ngược lại sẽ làm cho bệnh tình của hắn nặng thêm.
Sau này, Tô Khanh Dung không đến đây nữa.
Nếu không phải hôm nay phải đưa đứa trẻ này đi, hắn thật sự đã quẳng thung lũng này ra sau đầu rồi.
Tô Khanh Dung vốn không định gây thêm chuyện, nhưng thấy cô bé thích như vậy, hắn ma xui quỷ khiến mà mở miệng: “Hoa ở đây đều là do ta trồng.”
“Thật ạ? Lợi hại quá.” Cô bé kinh ngạc thốt lên. Tô Khanh Dung nghe thấy cô bé ngây thơ nói: “Tam sư huynh và hoa hoa hợp nhau ghê, Thanh Thanh đều thích.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Bởi vì cả hai đều đẹp như vậy.
Nghe cô bé nói, Tô Khanh Dung lập tức ngây người.
Cô bé lại không nhận ra điều gì bất thường. Một lúc lâu sau, cô bé đang chuyên tâm ngắm hoa thì lại nghe thấy giọng nói khô khốc của người thanh niên: “Muội thật sự… nghĩ như vậy sao?”
Niệm Thanh chớp chớp mắt, cô bé gật đầu, không chút do dự trả lời: “Đúng vậy ạ, Thanh Thanh thích tam sư huynh.”
Cô bé nhớ lời anh trai dặn, phải khen ngợi và công nhận nhiều hơn đối với những người bạn nhút nhát, cũng giống như cô bé cũng thích được người khác công nhận vậy.
Nghe cô bé nói, cho dù là Tô Khanh Dung cũng không khỏi có chút ngại ngùng, hắn bất đắc dĩ nói: “Ta không phải nói cái này, ta là nói… Aiz, thôi bỏ đi.”