Câu hỏi của mình bị cô bé hiểu lầm thành hỏi cô bé có thích mình không, điều này đã đánh tan đi sức mạnh mà Tô Khanh Dung vốn định dùng để hỏi lại một lần nữa cho chắc.
Niệm Thanh mon men lại gần, Tô Khanh Dung lại theo bản năng lùi lại một bước. Cô bé thấy vậy, cô bé cũng dừng bước, trông có vẻ đáng thương vô cùng.
Cô bé dừng lại tại chỗ, ngẩng mặt lên, tủi thân hỏi: “Tam sư huynh ghét Thanh Thanh sao?”
“Ta không có ghét em.” Tô Khanh Dung gần như theo bản năng trả lời. Hắn cúi đầu, đối diện với đôi mắt của cô bé, có chút bất lực hỏi: “Tại sao lại nghĩ như vậy?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Cô bé thấp giọng lẩm bẩm: “Chỉ có ở trước mặt sư hổ, huynh mới có vẻ thích em một chút.”
Tô Khanh Dung sững sờ.
Từ lần đầu tiên ở cùng nhau, hắn quả thực đã cố tình tỏ ra chu toàn và ôn nhu trước mặt Tề Yếm Thù, nhưng hễ rời khỏi tầm mắt của nam nhân đó, Tô Khanh Dung liền không muốn tiếp xúc với cô bé, chẳng qua nguyên nhân của hai lần trước sau lại khác nhau.
Cô bé thế mà… cảm nhận được?
Tô Khanh Dung vốn là người khéo ăn nói nhất trong ba sư huynh đệ, hắn thường xuyên mặt lộ vẻ ôn nhu mỉm cười, nhưng lại có thể chỉ trong vài câu đã chọc giận được cả Tạ Quân Từ và Tần Tẫn.
Nhưng hôm nay, đối mặt với ánh mắt tủi thân của cô bé, hắn nhất thời không nói nên lời, cái gì cũng không thể nói ra được.
Tô Khanh Dung ngồi xổm xuống, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào mắt cô bé để nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta không ghét Thanh Thanh.” Tô Khanh Dung nói: "Ta chỉ là, chỉ là…”
Thấy hắn không giải thích được, Niệm Thanh rất hiểu chuyện mà bổ sung: “Ngại ngùng.”
“Đúng vậy, ngại ngùng.” Nói xong câu đó, Tô Khanh Dung thật sự có chút e lệ.
Trước đây lúc hay gài bẫy hai vị sư huynh, hắn chưa bao giờ có gánh nặng tâm lý. Nhưng hôm nay nói những lời như vậy với cô bé, hắn lại có cảm giác lương tâm âm ỉ đau.
Niệm Thanh trong sáng và thuần khiết như vậy, cho dù đã nhìn ra những tiểu xảo của hắn trước mặt Tề Yếm Thù, nhưng vẫn không thèm để ý, vẫn nghĩ tốt về hắn, lại không biết bên trong hắn là một con người âm u, xấu xí đến mức nào.
Tô Khanh Dung cụp mắt xuống.
Tinh thần của hắn dường như có một vực sâu khổng lồ, luôn chực chờ kéo hắn vào bóng tối của quá khứ, khiến hắn không kiểm soát được mà tự phủ nhận bản thân, thậm chí chỉ có tự làm tổn thương mình mới có thể khiến hắn cảm nhận được sự bình tĩnh ngắn ngủi.
Vào khoảnh khắc này, hắn phảng phất như trở lại năm đó, hết lần này đến lần khác đứng trước biển hoa do mình vun trồng, nhìn những đóa hoa mà mình vốn mong đợi và yêu thích nở rộ, nhưng lại không nhận được bất kỳ sự giải thoát hay mãn nguyện nào, lưu lại chỉ có sự tự khinh bỉ sâu sắc.
Cũng giống như bây giờ, Tô Khanh Dung vì hổ thẹn mà lại một lần nữa nảy sinh tình cảm tự ti, tấm lưới vực sâu nhanh chóng kéo hắn lại. Tô Khanh Dung dường như không thể thở được, chỉ có thể mặc cho nó lôi mình về bóng tối, tiếp tục bắt đầu một vòng tuần hoàn ác tính.
Đúng lúc này, hắn cảm giác cô bé đã đến gần.
Tô Khanh Dung ngơ ngác ngẩng đầu, liền thấy Niệm Thanh không biết từ lúc nào đã đến gần hơn rất nhiều. Cô bé nhón chân, cố gắng sờ lên đỉnh đầu hắn, như là đang an ủi hắn.
“Ôm một cái.” Sau đó, cô bé lùi lại một chút, vươn hai tay ra.