Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 168





Tô Khanh Dung mắt nhìn thẳng, trong lòng lại cười nhạo một tiếng.

Trước đây Tề Yếm Thù đối với họ là kiểu nuôi thả, lười quản, nhưng hôm nay lại khác. Niệm Thanh đang ở trong điện, Tần Tẫn nguy hiểm hung ác như vậy, Tề Yếm Thù nhất định sẽ quát lớn hắn.

Quả nhiên, Tề Yếm Thù ngước mắt khỏi cuốn sách, cảnh cáo nhìn Tần Tẫn một cái. Uy áp trong ánh mắt lập tức làm Tần Tẫn thu hồi lại khí thế của mình.

Hắn khó hiểu ngẩng đầu, liền thấy cô bé kia đang cầm một cái trống bỏi trên kệ thấp, sau đó đi lên bậc thềm, bò lên sập của Tề Yếm Thù.

Tần Tẫn: "……?"

“Bản tôn vừa hay đang chờ ngươi trở về.” Tề Yếm Thù thờ ơ nói: "Nó tên Ngu Niệm Thanh, là đứa trẻ Tạ Quân Từ mang về, sau này sẽ là sư muội của các ngươi.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Cái gì?!

Tần Tẫn lập tức mở to hai mắt, hắn không dám tin mà nhìn về phía cô bé trên trường kỷ.

“Sư tôn, ngài nghiêm túc chứ?” Tần Tẫn nhíu mày nói: "Đứa trẻ này trông có chỗ nào giống người của Thương Lang Tông chúng ta?”

“Nó không giống chỗ nào?” Tề Yếm Thù nhướng mày nói.

Tô Khanh Dung mím môi mỉm cười, hắn đúng lúc mở miệng nói: “Chắc là sư huynh cảm thấy Thanh Thanh càng giống sủng vật hoặc là dược liệu hơn. Vừa rồi ở bên ngoài gặp mặt, Tần sư huynh chính là nói như vậy đó ạ.”

Cảm nhận được ánh mắt nguy hiểm của Tề Yếm Thù, Tần Tẫn lập tức hiểu ra. Tô Khanh Dung đã sớm biết chuyện này, càng biết Tề Yếm Thù rất coi trọng đứa trẻ này, vừa rồi lại không nói gì, chính là chờ để gài bẫy hắn một vố trước mặt sư tôn.

Tần Tẫn đè nén cơn giận, hắn lạnh nhạt nói: “Sư đệ là người có tính tình âm hiểm xảo trá thế nào, bỗng nhiên mang theo một đứa trẻ tay không tấc sắt bên người, ai biết được đang có âm mưu gì. Không biết tại sao sư đệ lại không giải thích, còn nhiều lần khiêu khích ta — không sợ lỡ như có va chạm, làm bị thương sư muội sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Tô Khanh Dung khẽ biến, hắn cũng không ngờ Tần Tẫn sẽ cắn ngược lại một cái.

“Đủ rồi!” Tề Yếm Thù lạnh lùng nói: "Chuyện giữa các ngươi bản tôn không quản, nhưng nếu lần sau còn dám mượn Thanh Thanh để gây sự, thì các ngươi liệu hồn.”

Hai người lúc này mới cúi đầu hành lễ.

Niệm Thanh cầm trống bỏi, cô bé đến bên cạnh Tề Yếm Thù, tiếng trống bỏi leng keng như lục lạc, trong đại điện yên tĩnh lại càng thêm trong trẻo.

Cô bé dùng khí âm lí nhí hỏi: “Huynh ấy là ai vậy ạ?”

Tề Yếm Thù đưa tay xoa xoa b.í.m tóc của cô bé, giọng điệu lập tức hòa hoãn hơn rất nhiều.

“Đây là nhị sư huynh của con, tên là Tần Tẫn.” Tề Yếm Thù nói: "Thanh Thanh có thể gọi tên đólà Tần sư huynh, nhị sư huynh, hay Tần Tẫn đều được.”

Niệm Thanh “ồ” một tiếng, cô bé không khỏi lại nhìn xuống dưới.

Tần Tẫn tuy đang quỳ trên đất, nhưng khí thế không hề suy giảm. Không biết có phải vì khoác áo choàng hay không, mà bóng của Tần Tẫn trên mặt đất đổ xuống một khoảng rộng lớn.

Mắt hắn sâu như biển, khiến người ta sinh lòng sợ hãi.

Niệm Thanh thế mà lại cảm nhận được chút áp lực, cô bé lí nhí nói với hệ thống: “Hung dữ quá à.”

Hệ thống có chút bất đắc dĩ.

Trong mắt nó, ở Thương Lang Tông ai cũng rất hung dữ, vậy mà Niệm Thanh bây giờ mới cảm nhận được một chút. Hơn nữa cô bé chỉ là cảm thán, chứ không phải sợ hãi, rõ ràng là thật sự không để trong lòng.