Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 167





Nhưng không ngờ, trong mắt Tần Tẫn, hắn đã biến thái đến mức độ này.

Tần Tẫn cũng không chờ hắn giải thích, liền rời đi.

Giữa họ vốn dĩ cũng không có tình cảm gì để nói, hắn cũng lười quan tâm.

Tần Tẫn đi vào chính điện, hắn vừa bước qua ngưỡng cửa, liền lập tức phát hiện ra sự thay đổi bên trong.

Cung điện vốn vĩnh viễn tối tăm âm u của Tề Yếm Thù, giờ phút này đã trở nên sáng sủa sạch sẽ, không còn thấy dáng vẻ hỗn độn mờ mịt ban đầu.

Tề Yếm Thù cũng thay đổi tư thế suy sụp say xỉn trước đây, hắn tuy vẫn lười biếng nằm trong trường kỷ, nhưng rượu trong tay đã biến thành sách.

Toàn bộ cung điện được dọn dẹp rất sạch sẽ, rất trang nghiêm, rất có phong thái của chính phái. Chỉ có điều ở phía bên dưới bậc thềm, lại bày mấy món đồ gia dụng lùn lùn, trên đó đặt một vài món đồ chơi trẻ con.

Lại nghĩ đến cô bé sau lưng Tô Khanh Dung ban nãy, Tần Tẫn cảm thấy càng thêm kỳ quái.

Lẽ nào con nhóc đó không phải của Tô Khanh Dung, mà là sủng vật sư tôn nuôi?

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Trong khoảng thời gian hắn rời đi này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tần Tẫn mặt không biểu cảm, hắn đi đến dưới bậc thềm, vén áo choàng quỳ xuống hành lễ, áo choàng đen rũ xuống mặt đất, như một con rồng đang cuộn mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sư tôn, đệ tử đã trở lại.” Hắn cúi đầu, cung kính nói.

“Ừm.” Tề Yếm Thù nhìn sách, lười biếng nói: "Đã gặp cả rồi chứ?”

Ai? Tô Khanh Dung hay là đứa trẻ kia?

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Bên ngoài truyền đến tiếng động, chính là Tô Khanh Dung và cô bé.

“Sư tôn.” Tô Khanh Dung đi vào bên cạnh Tần Tẫn, hắn hành lễ nói.

Tần Tẫn tám tháng chưa về, cho nên hành đại lễ. Tô Khanh Dung đứng bên cạnh hắn, một người đứng một người quỳ, trông như cao hơn một cái đầu. Tần Tẫn nghiêng mặt, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

Tô Khanh Dung đúng là đồ không biết sợ.

Hắn và Tạ Quân Từ tuy cũng không ưa nhau, nhưng tính tình đều lạnh lùng, lại thường xuyên ra ngoài, cũng chẳng thèm nhìn nhau, ít có mâu thuẫn.

Tô Khanh Dung thì khác, hắn quanh năm ở lại môn phái, ra ngoài nhiều nhất cũng chỉ một tháng. Mỗi lần hai người họ trở về đều có thể gặp hắn, và lần nào cũng bị hắn chọc cho tức điên, sau đó Tô Khanh Dung sẽ bị họ đánh cho thừa sống thiếu c.h.ế.t trên đài thí luyện.

Chẳng qua Tô Khanh Dung tuy tu vi không cao bằng họ, cũng không phải hoàn toàn vô hại. Hắn dùng độc, dùng huyết năng lực cực mạnh, hễ không cẩn thận bị hắn ám toán, độc tố đó sẽ làm đau mấy ngày, làm cho linh khí hỗn loạn không thể tu luyện, phải tốn rất nhiều sức lực mới từ từ bài trừ được.

Tạ Quân Từ và Tần Tẫn đều rất ghét Tô Khanh Dung. Nhưng quan hệ giữa hai người họ cũng chẳng khá hơn, Diêm La chi lực của Tạ Quân Từ và Long Ngự thuật của Tần Tẫn đều là những sức mạnh cực kỳ cường thế, đồng tính tương khắc, họ không cần mở miệng cãi nhau đã theo bản năng nhìn đối phương không vừa mắt.

Tần Tẫn là người có thù tất báo, lần này hắn chính là đi Yêu giới báo thù. Máu trên tay hắn còn chưa lạnh hẳn, bây giờ tâm trạng lại không tốt, cả người liền toát ra một luồng khí nguy hiểm, lạnh lẽo.