Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 185





“Không biết.” Tô Khanh Dung lẩm bẩm: "Có lẽ là hâm mộ đi.”

Hâm mộ sự tự do của loài chim, lại ghen tị với sự tự do của nó.

Tô Khanh Dung trước nay vẫn luôn như vậy, hắn dường như đố kỵ với tất cả những thứ đẹp đẽ và tự do trên đời.

Nếu hắn là một kẻ thô lỗ ngu dốt, có lẽ hắn có thể trút hết mọi đau đớn của mình lên những sự vật xung quanh, hắn có thể oán trời trách đất, hận thế đạo bất công, mặc sức trút giận, có lẽ còn dễ chịu hơn một chút.

Đáng tiếc, hắn quá thông minh. Kết quả là tất cả những điều này chỉ làm cho Tô Khanh Dung ý thức được một cách rõ ràng rằng, nguồn gốc của mọi sự ghen tị và thù hận của hắn đối với vạn vật đều đến từ chính bản thân xấu xí của hắn.

Là do hắn không xứng, chứ không phải những thứ đẹp đẽ đã làm sai điều gì.

Sự tỉnh táo đau đớn này như một vòng xoáy khổng lồ, Tô Khanh Dung càng hiểu rõ, lại càng không thể bò ra khỏi bóng tối mà mình đã lún sâu.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Chỉ là — rất kỳ lạ, vào giờ khắc này, Tô Khanh Dung thế mà lại không cảm nhận được sự thù hận và ghen tị trong quá khứ, hắn có thể dùng một tâm thái rất bình thản để ngồi ở đây, tận hưởng sự bình tĩnh hiếm có.

Niệm Thanh đung đưa chân, cô bé lại ngây thơ hỏi: “Trước đây huynh là thợ mộc ạ, tại sao lại học được những việc này?”

Tô Khanh Dung đặt cánh chim đã làm xong xuống, lại cầm lấy một khối gỗ khác, tay hắn không ngừng, giọng điệu bình tĩnh nói: “Lúc đi đây đi đó bên ngoài, nhìn thấy có phụ mẫu sẽ làm những thứ như thế này cho con cái chơi.”

Thế là, hắn liền tự làm cho chính mình.

Mấy năm nay Tô Khanh Dung đã điêu khắc vô số món đồ chơi gỗ nhỏ, chẳng qua hắn gần như chưa bao giờ chơi, những món đồ chơi làm xong có khi tiện tay đốt đi, lúc tâm trạng tốt cũng sẽ vứt vào một góc cho bám bụi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Niệm Thanh đến, đây là lần đầu con đường tu tiên chơi của hắn có người chơi.

Một canh giờ sau, Tô Khanh Dung làm xong tất cả các bộ phận của con chim, hắn nói: “Ta muốn tô màu.”

“Em cũng muốn, em cũng muốn.” Cô bé lập tức hứng thú.

Tô Khanh Dung làm theo chỉ thị của cô bé, tô lên cánh chim những màu sắc sặc sỡ, Niệm Thanh thấy cây cọ trong tay hắn lướt đi như mây bay nước chảy, cô bé cũng muốn tự mình thử vẽ.

Kết quả rõ ràng, cô bé không kiểm soát được cây cọ, chỉ có thể nguệch ngoạc vẽ vài vòng tròn, lại vì dùng sức quá mạnh mà đầu cọ bị tòe ra, còn không biết làm sao mà quệt cả lên mặt.

Niệm Thanh tủi thân ngẩng đầu lên, Tô Khanh Dung cười khẽ một tiếng, hắn dùng khăn tay từng chút một lau khô gương mặt cô bé một cách nhẹ nhàng.

Tô Khanh Dung định cầm tay cô bé để vẽ, nhưng tay hắn vừa mới nhấc lên, lại theo thói quen mà cứng đờ.

Cô bé không phát hiện ra, cô bé cầm không được cây cọ, mệt quá, liền làm biếng mà vịn vào cột, nhét tay nhỏ của mình vào lòng bàn tay Tô Khanh Dung, mong đợi nhìn về phía hắn.

Tô Khanh Dung có chút bất đắc dĩ.

Hắn chỉ có thể từ từ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của Niệm Thanh, tiếp tục cầm cọ tô màu.

Chưa vẽ được bao lâu, cô bé lại nói: “Em mệt rồi.”

Tô Khanh Dung hoàn toàn không có kinh nghiệm thân cận với người khác như thế này, nghe thấy giọng nói ngây thơ của cô bé, cũng không biết phải phản ứng thế nào, chỉ có thể ngơ ngác nhìn cô bé, không biết phải làm sao.