Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 186





Cô bé đã chán rồi sao?

Trong lòng hắn không khỏi có chút mất mát.

Hai người vừa rồi là ngồi song song dưới đất, vẽ trên một chiếc bàn thấp. Tô Khanh Dung ngồi là được, còn cô bé phải quỳ thẳng người mới có thể với tới.

Kết quả là, cô bé bỗng nhiên từ khe hở cánh tay hắn linh hoạt chui vào lòng hắn. Tô Khanh Dung không lường trước được hành động của cô bé, lập tức cứng đờ.

“Như vậy thì không mệt nữa.” Niệm Thanh vui vẻ nói.

Cảm nhận được người thanh niên phía sau vô cùng cứng nhắc, nắm tay cô bé hồi lâu mà không vẽ, cô bé không hiểu ngẩng đầu.

Tô Khanh Dung lúc này mới tiếp tục cử động. Lúc vẽ tranh cần phải luôn cử động cánh tay, Niệm Thanh cũng phải nghiêng người về phía trước, Tô Khanh Dung chỉ có thể dùng tay kia ôm lấy bụng cô bé.

Hai người cùng nhau vẽ ra một con chim sặc sỡ, gu thẩm mỹ của một đứa trẻ ba tuổi vô cùng phóng khoáng không bị kiềm chế, phối màu táo bạo, trong thế giới tu tiên thanh nhã lại mang một phong cách riêng.

Niệm Thanh lại siêu cấp thích con chim mới mà họ cùng nhau sáng tạo ra, ôm liền không buông tay.

Nhìn cô bé yêu thích không rời tay như vậy, Tô Khanh Dung cũng đạt được một cảm giác mãn nguyện khó tả, làm cho tâm trạng hắn vui vẻ.

— Điều này rất khác thường, dù sao thì trước đây hắn vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm sự bình tĩnh trong lòng, đi trồng hoa, đi điêu khắc động vật, đáng lẽ đều là những thứ mình muốn có được, nhưng bất kể hắn nỗ lực thế nào, lưu lại vẫn chỉ là sự trống rỗng không gì bù đắp được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cảm giác mãn nguyện mà hắn đã từng khổ sở tìm kiếm, lại có được vào một khoảnh khắc vô tình như bây giờ, có được một cách dễ dàng, đến nỗi chính Tô Khanh Dung cũng không nhận ra được niềm vui trong lòng.

Trên đường trở về, Tô Khanh Dung cuối cùng cũng bằng lòng dắt tay Niệm Thanh.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Cô bé tung tăng nhảy nhót, đi vài bước lại vịn vào tay hắn co chân lên chơi đánh đu trên không trung, trông rất vui vẻ.

Lúc đi lên bậc thềm ngoài chính điện, Tô Khanh Dung buông tay ra, Niệm Thanh liền tự mình vui vẻ chạy vào trong điện. Đột nhiên, bước chân cô bé dừng lại, lập tức cứng đờ tại chỗ.

Tề Yếm Thù và Tần Tẫn đều ở trong điện. Ánh mắt Tần Tẫn sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn vừa nhìn qua đã tự mang theo hung khí.

Niệm Thanh dưới ánh mắt của hắn rụt người lại, cảm thấy Tô Khanh Dung đã vào trong, cô bé lập tức trốn sau lưng hắn, nắm lấy vạt áo hắn, mới dám cẩn thận ló đầu ra.

Cô bé nhìn Tần Tẫn lúc nào cũng thấy người cha hung dữ, nhưng trong mắt Tô Khanh Dung lại không phải như vậy.

Hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra Tần Tẫn chắc chắn đã bị ăn đòn, bây giờ cũng giống hắn, đều đang cố giữ thể diện, thật ra đều cần phải trở về điều tức đả tọa.

Tâm trạng Tô Khanh Dung lập tức tốt lên hẳn.

Hắn xưa nay đánh không lại hai vị sư huynh, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc hai người họ bị sư tôn trừng trị. Tần Tẫn mà không yên, hắn liền vui sướng.

Huống chi Tần Tẫn vừa nhìn qua, cô bé đã bám chặt lấy hắn để trốn, cảm giác được cô bé vô cùng ỷ lại vào mình thật sự không tệ.

Khóe miệng Tô Khanh Dung nhếch lên thành một nụ cười, hắn hòa hoãn nói: “Sư huynh đây là…”