Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 193





Đúng lúc này, Nguyễn Hồng Linh nhận thấy có người đang đến gần từ phía ngoài hành lang dài.

Nàng ngẩng đầu, không khỏi ngây người.

Một thanh niên có mày mắt lạnh lùng đi tới từ phía bên kia, không phải Tạ Quân Từ đã tàn sát Thánh Võ thương hội trong ảo cảnh của nàng, thì còn có thể là ai?

Nguyễn Hồng Linh theo bản năng nắm chặt chuôi kiếm. Ngay sau đó, nàng thấy phía sau hắn là các vị gia chủ của các thế gia với những sắc mặt khác nhau.

Thế gia Thương Minh do sáu đại gia tộc đứng đầu, bây giờ tính cả Tôn thị đang ở bên cạnh nàng, sáu vị gia chủ thế mà đều ở đây.

Hơn nữa không chỉ có vậy, mấy vị gia chủ đi theo sau Tạ Quân Từ, tuy có vài người mặt mày đen sạm, nhưng bầu không khí dường như cũng không giương cung bạt kiếm như Nguyễn Hồng Linh tưởng tượng.

Các vị gia chủ thấy nàng ở đây, ngược lại sắc mặt càng phức tạp hơn, trông có vẻ có chút… bất mãn với sự xuất hiện của nàng?

Tạ Quân Từ mặt không biểu cảm đi lướt qua trước mặt nàng, Lưu gia chủ bên cạnh vừa nhìn đã biết là người khéo léo, còn không quên hô lên: “Tạ đạo hữu đi thong thả.”

Nguyễn Hồng Linh nhìn cảnh tượng này, nàng nắm chuôi kiếm, khó hiểu nói: “Các vị…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nguyễn tiểu hữu, mời ngươi trở về đi.” Lưu gia chủ cười nói: "Hôm nay làm phiền ngươi chạy một chuyến, lão phu sẽ chuẩn bị quà tạ lễ, đến lúc đó sẽ cho người mang qua.”

Nguyễn Hồng Linh thật sự không nghĩ ra được đã xảy ra chuyện gì, nàng mơ màng hồ đồ trở về khách điếm. Vừa đẩy cửa ra, Mộ Dung Phi đã lo lắng đón lấy, không hiểu nói: “Sư tỷ, sao vậy?”

Nàng lắc đầu, không nói gì.

Lẽ nào, những hình ảnh mình vừa vô cớ nhìn thấy, đều là giả?

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Sự náo nhiệt của Thánh Võ Thành ngày nào cũng tiếp diễn không ngừng. Mấy ngày sau, người đến không những không ít đi mà còn nhiều hơn, tất cả mọi người đều muốn xem tận mắt diện mạo thật sự của Lưu Trạch Kính, món Thánh cấp pháp bảo đã được các thế gia cất giữ trăm năm.

Kết quả là vào đêm trước ngày bảo vật sắp lộ diện, Lưu Trạch Kính đã bị trộm, gây ra chấn động toàn thành. Sáng sớm, Thế gia Thương Minh truyền ra tin tức, người lần này cướp đi Lưu Trạch Kính lại chính là Tạ Quân Từ của Thương Lang Tông.

Việc này vừa xảy ra, các tu sĩ đã canh giữ ở Thánh Võ Thành nhiều ngày đều căm phẫn, mắng chửi không thôi. Thậm chí có vài người đề nghị các thế gia và tiên môn nên liên hợp lại để san bằng Thương Lang Tông, cái tà tông này.

Mộ Dung Phi nhoài người trên cửa sổ, hắn nghe những lời lẽ bẩn thỉu truyền đến từ đường phố, kỳ quái nói: “Tạ Quân Từ làm thế nào mà có thể một mình mang đi Lưu Trạch Kính một cách không tiếng động giữa nhiều cao thủ như vậy? Nếu hắn muốn, ra tay trước đó chẳng phải sẽ tốt hơn sao, tại sao lại cứ phải cướp đi bảo vật trước mặt bàn dân thiên hạ vào lúc này?”

Hắn không nghe thấy câu trả lời, quay đầu lại, lại thấy Nguyễn Hồng Linh đang ngồi bên bàn. Vị mỹ nhân vốn thanh lãnh, giờ đây cả người trông có chút đờ đẫn. Nàng thật sự không nghĩ ra được đã xảy ra chuyện gì.

Một người một lòng tu luyện thật sự không hiểu những chuyện vòng vo này. Ví dụ như nàng rõ ràng đã tận mắt nhìn thấy mấy hôm trước là các gia chủ thế gia đưa Tạ Quân Từ đi, sao lại có thể phát triển đến nông nỗi này hôm nay?