Bên kia, Tạ Quân Từ đã trên đường trở về.
Lần này ở Thánh Võ Thành hắn thu hoạch không ít. Lưu Trạch Kính thì không tính là gì, hắn đã mua rất nhiều món đồ chơi mới lạ thú vị, còn đặt làm cho Niệm Thanh mấy bộ xiêm y, cộng thêm gói một ít thức ăn.
Vốn dĩ các cửa hàng đều chật ních, về sau người ta rất khó mua được thứ gì. Tạ Quân Từ có thể mua được hoàn toàn là nhờ vào một thân khí lạnh của mình. Trông hắn không dễ chọc, các chưởng quỹ đều có mắt tinh đời, cho dù không biết hắn là ai, cũng sẽ ưu tiên làm ăn với hắn.
Lưu Trạch Kính bị vạn người ao ước, giờ phút này lại bị nhét chung với một đống đồ lặt vặt, không có một chút thể diện nào.
Tin tức Tạ Quân Từ trở về truyền đến Thương Lang Tông, liền có người vui có kẻ lo.
Niệm Thanh đương nhiên rất vui vẻ, Tề Yếm Thù cũng không sao cả, người để ý nhất việc này không ai khác ngoài Tô Khanh Dung.
Hắn biết, đợi Tạ Quân Từ trở về, cô bé sẽ phải trở về ngọn núi của Tạ Quân Từ. Cô bé mỗi ngày thấy Tề Yếm Thù là chuyện rất bình thường, nhưng với hắn…
Tạ Quân Từ ghét hắn như vậy, tuyệt đối sẽ không để hắn đến gần cô bé.
Sớm biết vậy trước đây đã không độc miệng như thế.
Tô Khanh Dung, người có trạng thái tinh thần ngày một ổn định, hai ngày nay lại bắt đầu có chút u uất.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hắn bề ngoài cố giữ thể diện, nhưng vẻ u sầu trong đáy mắt quá rõ ràng. Hôm nay Tô Khanh Dung đến đỉnh núi chính gặp Tề Yếm Thù, thuận tiện tìm cô bé chơi.
Tề Yếm Thù vừa thấy sắc mặt của hắn, liền biết Tô Khanh Dung đang nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngươi xem chút tiền đồ đó của ngươi kìa.” Tề Yếm Thù lạnh lùng nói: "Mất mặt xấu hổ.”
Sự quan tâm của Tề Yếm Thù đối với đệ tử phần lớn đều thông qua việc mắng chửi, ba tên đệ tử của hắn rất ít khi có thể cảm nhận được ý tốt của hắn.
Tô Khanh Dung cũng là như thế, nghe thấy lời này, sắc mặt của hắn lại tái nhợt thêm một chút.
Hắn thầm nghĩ, hắn thì có thể có biện pháp nào chứ? Hắn lại không phải là đối thủ của Tạ Quân Từ, bây giờ có chăm chỉ tu luyện để đi ám sát hắn cũng không kịp nữa rồi.
Niệm Thanh không biết đã xảy ra chuyện gì, cô bé tung tăng chạy tới, thấy sắc mặt Tô Khanh Dung không tốt, cô bé lo lắng nói: “Tam sư huynh, huynh sao vậy ạ?”
Tô Khanh Dung mím môi, hắn cúi người ôm cô bé vào lòng.
Hắn bây giờ tuy hay chơi cùng Niệm Thanh, nhưng vẫn rất ít khi có những tiếp xúc thân mật như vậy, nhiều nhất cũng chỉ là nắm tay.
Bây giờ vì Tạ Quân Từ sắp trở về, Tô Khanh Dung không kiềm chế được tâm trạng lo âu của mình, cuối cùng cũng không để ý đến sự tự ti và giới hạn thường ngày, chủ động đưa tay bế cô bé lên.
Cô bé nép trong lòng hắn, mềm mại, còn chủ động đưa tay ôm cổ hắn, b.í.m tóc trên đầu đung đưa lướt qua mặt hắn, trái tim Tô Khanh Dung gần như tan chảy.
Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, tại sao sư tôn và Tạ Quân Từ đều thích ôm Thanh Thanh.
Lúc được ôm cổ, hắn thật giống như là người duy nhất mà cô bé dựa dẫm và thân cận, dường như có thể cảm nhận được tất cả sự tin tưởng và ỷ lại của cô bé.
Tô Khanh Dung nghe thấy giọng nói ngây thơ của Niệm Thanh: “Tam sư huynh gầy giống Thanh Thanh, phải ăn nhiều một chút, để mau lớn.”