“Sư huynh đi vắng một chuyến bản lĩnh tăng không ít nhỉ, sư tôn đang ở đây, mà cũng dám tùy ý vận dụng sức mạnh?” Hắn mỉm cười nói.
Uy áp ngập trời lập tức khựng lại, Tạ Quân Từ miễn cưỡng thu hồi lại sát ý của mình. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tô Khanh Dung, dường như đã dùng ánh mắt lăng trì hắn vô số lần.
Trong lòng người thanh niên, Niệm Thanh ngẩng đầu, cô bé dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cằm Tạ Quân Từ, không hiểu nói: “Sao vậy ạ?”
Tạ Quân Từ cúi đầu, đối diện với đôi mắt trong sạch thanh khiết của cô bé, hắn mím nhẹ môi, ngón tay không tiếng động mà siết chặt sau lưng cô bé.
Niệm Thanh không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung dường như đều không vui vẻ cho lắm.
— Đúng vậy, cho dù Tô Khanh Dung bề ngoài vẫn luôn cười rạng rỡ nhưng trong lời nói lại như dùng d.a.o đ.â.m Tạ Quân Từ, Niệm Thanh vẫn có thể xuyên thấu qua vẻ bề ngoài, cảm nhận được trạng thái nội tâm thật sự của hắn không hề ung dung, nhẹ nhõm như vẻ thể hiện ra.
Cô bé ôm chặt cổ Tạ Quân Từ, có chút bất an.
Dường như… quan hệ giữa họ quả thực không được hòa hợp cho lắm.
Tề Yếm Thù đứng bên cạnh xem kịch nửa ngày lúc này mới mở miệng: “Được rồi, đừng cãi nữa. Các ngươi xem lại mình bây giờ còn có ra dáng sư huynh nữa không?”
Tô Khanh Dung hành lễ rồi lùi lại một bước, như thể tỏ ra mình không có ý định tranh giành.
Tạ Quân Từ thì lại ngẩng đầu, hắn nhất thời quên cả tức giận, mà có chút kinh ngạc nhìn về phía Tề Yếm Thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sư tôn, ngài… quyết định nhận Thanh Thanh sao?” Tạ Quân Từ có chút không thể tin được.
Lúc sắp đi, thái độ của Tề Yếm Thù còn lạnh băng và phiền chán không thôi, bây giờ đã thay đổi chủ ý rồi sao?
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tề Yếm Thù chống một bên má, hắn thờ ơ nói: “Sư phụ cũng đã gọi cả tháng rồi, bản tôn còn có thể để nó gọi không không chắc?”
“Sư hổ!”
Như để hưởng ứng lời hắn, Niệm Thanh ngẩng đầu gọi một tiếng.
Giọng cô bé non nớt lại ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ nhắn lại xinh xắn đáng yêu như vậy, bất cứ ai bị gọi một tiếng như thế, trong lòng cũng phải mềm đi vài phần.
Đến cả Tần Tẫn đang dựa vào cửa quan sát cũng phải ngước mắt lên, nhìn cô bé một cái.
Tề Yếm Thù hừ cười một tiếng, dường như cũng rất hưởng thụ điều này.
“Sư tôn có cần phải tổ chức nghi thức bái sư không ạ?” Tạ Quân Từ vội vàng rèn sắt khi còn nóng mà hỏi.
Hắn rất hy vọng Tề Yếm Thù nhanh chóng định ngày, đợi Ngu Niệm Thanh dập đầu xong, Tề Yếm Thù sẽ không thể đổi ý được nữa.
“Đợi bản tôn chọn một ngày lành rồi nói sau.” Tề Yếm Thù nói: "Vừa hay bản tôn muốn lật tìm đồ đạc, tìm cái thứ dùng để kiểm tra căn cốt ra xem thử.”
Lúc hắn thu nhận ba tên đại đệ tử thì không có đo lường căn cốt của họ, Thương Lang Tông không quá coi trọng việc này.
Huống chi Tạ Quân Từ vốn xuất thân từ đại gia tộc, hắn đã sớm biết tư chất của mình thế nào. Tần Tẫn cũng vậy, đều tự mình biết rõ. Chỉ có căn cốt của Tô Khanh Dung là chưa từng kiểm tra, nhưng hắn có thể ở trong lao ngục mà tự lĩnh ngộ được huyết thuật, giải được cấm chế, bản thân tư chất cũng không thể thấp được.