Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 204





Bây giờ, Tề Yếm Thù lại rất quan tâm đến tư chất của cô bé.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Sau khi nghe Tạ Quân Từ nói kinh mạch của cô bé có vấn đề, Tề Yếm Thù cũng đã dò xét qua, quả thực như lời hắn nói, kinh mạch của Niệm Thanh hiện giờ yếu ớt và nhỏ hẹp, e rằng khó có thể chịu đựng được quá nhiều chân khí.

Nhưng từ một phương diện khác mà nói, cô bé cũng là một thiên tài, mới từng đó tuổi mà cơ thể đã biết tự chủ hấp thu linh khí trôi nổi. Để phòng ngừa tiếp tục làm tổn thương kinh mạch của cô bé, Tề Yếm Thù trước đó đã tạm thời phong bế kinh mạch của cô bé, để Niệm Thanh ngừng việc không ngừng hấp thu linh khí.

Còn về thiên phú của cô bé cao hay thấp, Tề Yếm Thù thật ra đều không quan trọng, hắn chỉ là muốn biết rõ tình trạng cơ thể của cô bé, để tìm cho cô bé một con đường phù hợp.

Cho dù giới hạn của Niệm Thanh rất thấp, không có cách nào đi quá xa trên con đường tiên đạo, Thương Lang Tông cũng đủ sức che chở cho cô bé cả đời bình an.

Trước đây Thương Lang Tông chưa từng làm những chuyện có tính nghi thức như vậy. Mấy người họ nói là tiên môn, nhưng thật ra càng giống cảm giác tụ tập thảo khấu trên núi, thầy trò gặp mặt dập đầu một cái là xem như đã thu nhận.

Bây giờ lại muốn làm cho chính quy, không chỉ phải chọn cho cô bé một ngày tốt để bái sư, Tề Yếm Thù còn định tìm những món pháp bảo gia truyền, muốn vào ngày hôm đó long trọng và chính thức kiểm tra tư chất của cô bé.

Mặt khác…

Tề Yếm Thù nhìn về phía ba tên đại đệ tử trong điện.

“Các ngươi sau này đều là sư huynh, mỗi người đều phải chuẩn bị lễ vật, vào ngày đó tặng cho sư muội.” Tề Yếm Thù lạnh nhạt nói: "Động não một chút, đừng tặng những thứ quá qua loa keo kiệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung đều không có ý kiến gì, nhưng Tần Tẫn ở phía sau vốn chỉ định xem kịch vui thì lại nhướng mày.

Thật không ngờ, hắn vốn muốn xem Tạ Quân Từ ăn quả đắng, Tô Khanh Dung bị đánh, cuối cùng cùng nhau bị sư tôn răn dạy, không ngờ náo nhiệt không xem được bao nhiêu, ngược lại còn phải tốn kém quà cáp.

Ánh mắt Tần Tẫn không khỏi nhìn về phía con nhóc ngốc nghếch trong lòng Tạ Quân Từ.

Thật không hiểu nổi nó rốt cuộc có ma lực gì, mà lại có thể bằng sức của một mình mình làm cho Thương Lang Tông nghiêng trời lệch đất như vậy.

Tần Tẫn thừa nhận vật nhỏ này trông đáng yêu hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, nhưng cơ thể nhỏ bé của nó cũng quá yếu ớt, cảm giác một cơn gió cũng có thể thổi bay nó, hoàn toàn khác với gu thẩm mỹ tôn sùng thực lực tối thượng của Yêu tộc và Long tộc.

Cảm thấy Tạ Quân Từ đã bình tĩnh lại, chắc là không có gì náo nhiệt để xem nữa, Tần Tẫn chắp tay nói: “Đệ tử xin phép trở về lật tìm đồ, cáo lui trước.”

Tần Tẫn vừa rút lui, sự đối đầu lạnh băng giữa Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung lại càng sâu sắc hơn.

“Đệ tử còn có chút chuyện, muốn báo cáo riêng với sư tôn.” Tạ Quân Từ thản nhiên mở miệng.

Đây chính là ý muốn đuổi Tô Khanh Dung đi.

Tạ Quân Từ cũng không muốn để Niệm Thanh thấy quá nhiều mâu thuẫn giữa họ, cũng lười phải cãi nhau.

Đợi hôm nay qua đi, sau này có rất nhiều cơ hội, họ có thể từ từ giải quyết riêng, bằng phương thức quen thuộc của Tạ Quân Từ.