Một cái đuôi đã lớn đến thế, vậy thân thể của Tần Tẫn chẳng phải sẽ còn khổng lồ hơn cả ngọn núi sao?
Ánh mắt Tô Khanh Dung không khỏi nhìn về phía cái đuôi cao như một ngọn đồi nhỏ và những chiếc vảy rồng, trong lòng không khỏi giật giật.
Hắn còn chưa từng dùng rồng làm dược liệu bao giờ. Nguyên thân của Tần Tẫn lớn như vậy, vứt đi vài miếng vảy và một đoạn đuôi, hắn chắc sẽ không biết đâu… nhỉ?
(Mèo edit: Hở??? Dung ca đúng là ác thật, chưa kịp đụng đuôi của Tẫn ca là bị quạt bay xa 80 dặm rồi, ở đó mà Dung ca mơ tưởng.)
“Vào trong xem thử.” Tạ Quân Từ nói.
Ba thầy trò nương theo khe hở bị đuôi rồng xé rách mà đi vào trong kết giới. Tô Khanh Dung men theo cái đuôi màu đen mà ngẩng đầu lên, không khỏi nín thở.
Một con hắc long khổng lồ đang cuộn mình nằm trên ngọn núi cô độc. Ngọn núi cao vút, chọc trời, dưới thân hình của nó, thế mà lại trông có vẻ nhỏ bé, như một cái giàn sắp sụp vì không chịu nổi sức nặng.
Hắc long quả nhiên có thân hình khổng lồ, đầu của nó gối lên đỉnh núi, cứ thế một vòng lại một vòng quấn xuống dưới, cái đuôi thế mà còn có thể rũ xuống dài như vậy.
Tô Khanh Dung không khỏi xem đến ngây người.
Rồng thật là một chủng tộc xinh đẹp, uy nghiêm lại oai hùng. Cảnh tượng nó cuộn mình trên ngọn núi cô độc, như một tác phẩm của một đại danh họa.
Nếu có thể dùng làm thuốc…
“Khanh Dung, ngươi xem cho nó đi.” Tô Khanh Dung đang lúc thất thần, liền nghe thấy Tề Yếm Thù nói.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Khanh Dung hoàn hồn, hắn gật đầu, vừa định tiến lên, rồi lại dừng lại.
“Sư tôn, con thế này… xem thế nào ạ?” Hắn cười khổ nói.
Y tu cũng giống như phàm y, đều có thói quen dùng cổ tay để tiếp xúc, kiểm tra tình trạng cơ thể của bệnh nhân.
Không phải là những nơi khác không thể xem, chỉ là cổ tay là tiện nhất, có thể dễ dàng tìm được kinh mạch, hơn nữa lúc cần thiết có thể rất dễ dàng truyền chân khí của mình vào.
Đối với người thì xem như vậy, nhưng đối với rồng…
Tô Khanh Dung không nhịn được mà nhìn bốn cái móng vuốt của hắc long, móng trên của nó đang bám vào sườn núi, móng dưới thì bị thân thể đè lên, căn bản không nhìn thấy.
Huống chi, móng vuốt của nó lớn như vậy, còn cao hơn cả người, thế này thì xem thế nào?
Tề Yếm Thù suy tư một lát, ngón tay hắn khẽ cong lại, dùng một chút sức, cách không trung tóm lấy đuôi rồng, kéo cái đuôi đang lộ ra bên ngoài vào trong. Kết giới theo đó mà đóng lại, đuôi rồng rũ xuống giữa không trung, trông như đang dán vào một bức tường không khí vô hình.
Kéo phần đuôi lộ ra ngoài vào xong, cổ tay hắn khẽ xoay, chỉ thấy ngọn núi cao vù vù rung động, đá không ngừng từ trên cao rơi xuống. Hóa ra Tề Yếm Thù đã kéo cả con hắc long ra khỏi ngọn núi mà nó đang quấn quanh.
Đại địa chấn động, hắc long rơi xuống giữa thung lũng, gần như lấp đầy cả khe rãnh. Thân thể nó lật qua một chút, để lộ ra một mảng bụng nhỏ. So với vảy rồng cứng rắn sau lưng, vảy đen ở bụng có vẻ nhỏ hơn, cũng mềm mại hơn một chút.
“Điểm yếu của rồng ở chỗ này, có thể từ đây mà kiểm tra trạng thái của nó.” Tề Yếm Thù chỉ nói: "Đi đi.”
Tô Khanh Dung bay đến bụng rồng, hắn đưa tay đặt lên lớp vảy đen mềm mại.