Tu vi Nguyên Anh rõ ràng không chịu nổi sự tiêu hao khi kiểm tra một cơ thể lớn như vậy. Tô Khanh Dung vừa cảm thấy kiệt sức, liền cảm thấy một luồng sức mạnh từ sau lưng cuồn cuộn không ngừng truyền đến cho hắn, là Tề Yếm Thù.
Có Tề Yếm Thù trợ giúp, Tô Khanh Dung rất dễ dàng dùng sức mạnh của mình đi một vòng khắp toàn thân hắc long, điều này làm hắn vô cùng hưng phấn, dù sao không phải ai cũng có thể được kiểm tra cơ thể cho rồng.
Sau khi dò xét một hồi, sắc mặt Tô Khanh Dung dần dần trở nên nghiêm túc.
Hắn quay đầu, nhìn về phía Tề Yếm Thù.
“Đệ tử không hoàn toàn chắc chắn, nhưng mà… trạng thái của nhị sư huynh giống như là bị trúng độc.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tạ Quân Từ không hiểu nói: “Đệ ấy trúng độc khi nào, tại sao chúng ta không phát hiện?”
“Rất có thể là huynh ấy đã trúng độc từ một tháng trước lúc trở về, chỉ là huynh ấy chịu đựng giỏi, chúng ta cũng không để trong lòng.”
Tạ Quân Từ và Tần Tẫn thường xuyên ra ngoài, cũng thường xuyên mang thương trở về. Đặc biệt là Tần Tẫn, hắn có thù với Long tộc, lại vì Long tộc cấu kết với Yêu hoàng của Yêu giới, nên Yêu giới cũng có thù với hắn.
Nhưng Tần Tẫn lần nào rèn luyện cũng cứ phải đi Yêu giới, đi là để gây sự, rồi lại một thân đầy m.á.u tanh mà trở về, mấy năm nay vẫn luôn như vậy.
Thương Lang Tông cũng không xem việc bị thương là chuyện gì to tát, Tần Tẫn cũng không nói, cho nên lúc đó không ai để ý Tần Tẫn, người vừa về đã không lộ mặt, có bị trúng độc hay không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề Yếm Thù chau mày, lạnh lùng nói: “Thế mà lại có thể bị người ta làm cho bị thương thành ra thế này, mấy năm nay học được những thứ gì đều học vào bụng chó cả rồi, đúng là đồ vô dụng.”
Các đệ tử đều đã quen với việc sư phụ mắng chửi, Tạ Quân Từ nhìn về phía Tô Khanh Dung.
“Có thể tra ra được đệ ấy trúng độc gì không?” Hắn hỏi.
“Có thể thì có thể, nhưng hình thể của sư huynh bây giờ quá khổng lồ, bất kể là chẩn đoán bệnh hay là phương thuốc giải độc mà ta điều chế, đều có chút khó khăn.” Tô Khanh Dung nói: "Tốt nhất là làm cho huynh ấy có thể khôi phục một chút ý thức, trở lại hình người, mới có thể bắt đầu trị liệu tiếp theo tốt hơn.”
Có thể làm cho một tu sĩ Phân Thần kỳ trúng độc, có thể tưởng tượng đó không phải là loại độc lợi hại bình thường. Chỉ là Tô Khanh Dung trong lòng đã có tính toán, cho dù hắn không biết đó là độc gì, hiện tại cũng không biết Tần Tẫn đã trúng độc như thế nào, hắn cũng có thể dùng m.á.u của mình làm thuốc dẫn để giảm bớt trạng thái của Tần Tẫn.
Chẳng qua, nếu Tần Tẫn cứ duy trì thân rồng, chính mình dù có cho hết cả m.á.u toàn thân cũng không đủ.
Hơn nữa…
“Tần sư huynh bị thương rất nặng.” Tô Khanh Dung trầm giọng nói: "Ta không biết là huynh ấy vốn đã bị trọng thương, hay là vì trúng độc mà bị thương. Nếu chúng ta muộn thêm nửa tháng nữa, chỉ e cũng không còn kịp nữa.”
Sắc mặt Tề Yếm Thù đen như đ.í.t nồi, trong mắt toàn là sự lạnh lẽo âm hàn.
Từ khi có Ngu Niệm Thanh, các đệ tử rất ít khi thấy qua vẻ mặt này của hắn.
Họ đối với Tề Yếm Thù kính sợ đã khắc sâu vào xương, nhìn thấy biểu cảm này của hắn, giọng Tô Khanh Dung run lên, đem những lời vốn định thỉnh Tề Yếm Thù trước tiên dùng sức mạnh giúp hắn hóa giải để tỉnh lại nuốt ngược vào trong.