Tô Khanh Dung không ngờ, tu luyện một cách đàng hoàng còn khó chịu hơn cả việc bị đánh một trận. Tạ Quân Từ lúc tu luyện vô cùng hà khắc và không có tình người, Tô Khanh Dung, người luôn lười biếng trốn việc tu luyện, phải rất gian nan mới có thể đạt được yêu cầu của hắn.
Cùng Tạ Quân Từ tu luyện một canh giờ, bóng ma tâm lý của Tô Khanh Dung ít nhất phải về núi nằm liệt một tháng mới có thể bù lại được.
— Còn không bằng cứ đánh hắn một trận như trước cho xong!
( Mèo edit: Tội Dung Dung quá cơ , ha ha ha)
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tạ Quân Từ nghiêng đầu, hắn thấy Tô Khanh Dung hộc máu, chân thành nói: “Thân thể ngươi yếu đuối, tu vi thấp, lại không nỗ lực tiến thủ, cho nên thân thể mới không chịu nổi việc điều động chân khí kịch liệt như vậy. Cứ thế này một thời gian dài, sau này ngươi nói không chừng đến cả Thanh Thanh cũng đánh không lại.”
Dừng một chút, hắn bổ sung: “Làm sư huynh, sẽ rất mất mặt.”
Tô Khanh Dung càng muốn hộc m.á.u hơn.
Trước đây Tạ Quân Từ trên miệng chưa bao giờ tranh cãi với hắn, hắn còn tưởng Tạ Quân Từ không có lòng dạ gì, bây giờ Tạ Quân Từ nói chuyện với hắn, Tô Khanh Dung mới phát hiện công lực châm chọc của Tạ Quân Từ cũng không hề kém cạnh.
Sự khác biệt duy nhất là, hắn lúc châm chọc người khác là cố tình chọn những lời khó nghe để nói, còn Tạ Quân Từ thì nói đều là những lời thật lòng của mình, cũng không có ý định cố tình mắng chửi người.
Nghe Tạ Quân Từ nói thật, ngược lại nghe lại càng làm cho người ta đau lòng.
“Đa tạ sư huynh dạy dỗ, ta đi trước.” Tô Khanh Dung miễn cưỡng đè nén chân khí hỗn loạn, hắn yếu ớt nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Quân Từ cảm thấy hôm nay họ đã giao lưu tình cảm sư huynh đệ rất tốt, hắn mở miệng nói: “Sư tôn không thích quản sự, như vầy đi, sau này mỗi tháng ta sẽ đến kiểm tra tiến độ tu luyện của ngươi.”
Cơ thể Tô Khanh Dung chấn động, hắn yếu ớt hỏi: “Sư huynh, huynh đang trả thù ta vì đã từng nói năng không lựa lời sao?”
Tạ Quân Từ không hiểu nhìn qua, Tô Khanh Dung cảm giác trong cổ họng mình lại bắt đầu dâng lên vị tanh ngọt.
Buổi tối, Tạ Quân Từ đưa Tiểu Niệm Thanh đã ăn xong bữa tối về núi.
Niệm Thanh thay đồ xong, nhanh như chớp chui vào ổ chăn, liền nhắm chặt mắt lại, hoàn toàn khác với trước đây mỗi tối đều quấn lấy đòi hắn ôm hoặc kể chuyện.
Tạ Quân Từ có chút bất ngờ: “Thanh Thanh hôm nay ngoan vậy?”
Cô bé đang nhắm chặt mắt, hàng mi khẽ run, cô bé nheo mắt thành một khe, lẩm bẩm nói: “Em muốn đi ngủ sớm một chút, ngày mai đi xem nhị sư huynh sớm.”
Nghĩ đến Tần Tẫn trước đây cô bé tránh còn không kịp, bây giờ lại thành món hàng hot, Tạ Quân Từ lại không có ghen như Tô Khanh Dung, ngược lại có chút buồn cười.
“Thanh Thanh là thích rồng, hay là thích nhị sư huynh?” Hắn hỏi.
Niệm Thanh mở to mắt, cô bé không hiểu nói: “Không phải là một sao ạ?”
Tạ Quân Từ nói: “Tần Tẫn là vì bị thương mới biến thành tiểu long, đợi thêm mấy ngày nữa huynh ấy khỏe lại, sẽ khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, khi đó Thanh Thanh còn thích huynh ấy không? Còn sẽ ôm huynh ấy không?”
Câu hỏi chất vấn tâm hồn của Tạ Quân Từ làm nhóc con ngây ra.
Đối với cô bé mà nói, cho dù tai cô bé nghe biết rồng chính là sư huynh, sư huynh chính là rồng, nhưng vẫn rất khó có thể thật sự đặt hai người vào làm một để đối đãi.