Câu hỏi của Tạ Quân Từ làm cô bé không nhịn được mà hình dung ra dáng vẻ ban đầu của Tần Tẫn.
Nhớ lại bờ vai rộng lớn và dung mạo người cha hung dữ của hắn, nhóc con chần chừ.
Cô bé nắm chặt chăn, lắp bắp nói: “Nếu, nếu không phải là người cha hung dữ thì thích ạ.”
May mắn là giữa các sư huynh không có người xấu nhàm chán, nếu có một người lớn có ý đồ xấu lúc này hỏi cô bé, cô bé mỗi ngày ôm hắc long như vậy, lẽ nào không sợ nhị sư huynh sau khi hồi phục sẽ tức giận thậm chí đánh cô bé sao, chắc chắn sẽ dọa cô bé đến mức đến cả Tần Tẫn trong hình rồng cũng không dám tiếp xúc.
Tạ Quân Từ nghĩ nghĩ, hắn nói: “Nếu em chỉ thích dáng vẻ lúc huynh ấy biến thành rồng, lại ghét dáng vẻ làm người của huynh ấy, Tần Tẫn sẽ buồn đó. Giống như nếu ta chỉ thích một phần của Thanh Thanh, lại không thích những dáng vẻ khác của em, Thanh Thanh cũng sẽ buồn, đúng không?”
Lúc hắn nói về Tần Tẫn, cũng là đang nói về chính mình.
Điểm giống nhau nhất giữa Tạ Quân Từ và Tần Tẫn, đó là đều có một phần mà mình muốn che giấu. Đối với Tần Tẫn mà nói là huyết mạch Long tộc, đối với hắn mà nói là Diêm La chi lực mang theo điềm xấu.
Hắn có đôi khi cũng không nhịn được mà nghĩ, nếu đợi Thanh Thanh lớn lên, nhận thức được một thế giới rộng lớn hơn, khi cô bé phát hiện ra vị sư huynh mà mình dựa dẫm thật ra là một tà tu có ác danh truyền xa, là một người không ra gì trong miệng người khác, cô bé có cảm thấy thất vọng không?
Nghĩ đến đây, Tạ Quân Từ không nhịn được mà đưa tay lại nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
Nếu sau này cô bé không chấp nhận được, muốn rời xa mình, Tạ Quân Từ là hoàn toàn lý giải, hắn sẽ không trách cô bé. Bây giờ hắn chỉ hy vọng cô bé có thể từ từ lớn lên, ở bên cạnh hắn thêm một chút thời gian nữa.
Niệm Thanh tùy ý để hắn vuốt lông, cô bé nghĩ nghĩ lời Tạ Quân Từ nói, cảm thấy hắn nói rất có lý.
“Vậy thì em vừa thích long long, vừa thích sư huynh giống như người cha hung dữ.” Cô bé hạ quyết tâm, nói bằng giọng non nớt: "Chỉ cần là sư huynh, dáng vẻ nào cũng thích.”
Tạ Quân Từ sững sờ, hắn hỏi: “Thật sao?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng!” Ngu Niệm Thanh dùng sức gật đầu.
Hai người trò chuyện một hồi, làm cho cơn buồn ngủ ban nãy của cô bé cũng tan biến.
Cô bé đưa tay ra, nói một cách đáng thương: “Tạ Quân Từ, ôm một cái.”
Tạ Quân Từ không tiếng động mà thở dài, hắn ôm cô bé vào lòng.
“Gọi là sư huynh.”
“Tạ Quân Từ.”
“……”
Sáng sớm hôm sau, Ngu Niệm Thanh đã sớm đi đến đỉnh núi chính. Việc đầu tiên khi đến nơi, đó là tìm kiếm con tiểu hắc long.
Tuy rằng hôm qua cô bé đã hứa với Tạ Quân Từ là sẽ không đối xử với các hình thái khác nhau của Tần Tẫn theo kiểu bên trọng bên khinh, nhưng lúc nhìn thấy con hắc long đang nằm trong sọt, cô bé vẫn không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
Cô bé không phải không thích dáng vẻ ban đầu của Tần Tẫn, chẳng qua là cô bé vẫn chưa chơi đủ với long long thôi, thật đó!
“Nhị sư huynh, buổi sáng tốt lành.” Niệm Thanh ngồi xổm bên cạnh cái sọt, cô bé cẩn thận lấy ra quả trái cây trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Huynh có ăn trái cây không?”
Nếu Tần Tẫn là hình người, tự nhiên là không ăn.