“Thanh Thanh mấy ngày nay vẫn luôn rất lo lắng?” Hắn do dự hỏi.
Chính mình chỉ lo lắng cho mấy đứa lớn, thế mà lại quên mất đứa nhỏ, hơn nữa thế mà lại không phát hiện ra, nhóc con cũng vẫn luôn chịu đựng sợ hãi và lo lắng.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Niệm Thanh vùi mặt vào lòng sư phụ, cô bé “ưm” một tiếng rầu rĩ, lặng lẽ dùng vạt áo ngài lau nước mắt.
Lòng Tề Yếm Thù có chút rối loạn, hắn cảm thấy mình có chút không làm tròn trách nhiệm.
Đừng nói một đứa trẻ bình thường sẽ sợ hãi, hắn rõ ràng biết cô bé trước đây đã xảy ra chuyện như vậy, vốn dĩ đã nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác một chút, mấy ngày nay thế mà lại không hề cảm nhận được điều này.
Bây giờ mới muộn màng nhận ra, mới cảm nhận được Tiểu Niệm Thanh mấy ngày nay quả thực đã yên tĩnh, ngoan ngoãn đến bất thường.
Tề Yếm Thù quá quan tâm đến mấy đứa lớn, thế mà lại không nhìn ra được chuyện rõ ràng như vậy.
Hắn không nói gì, Niệm Thanh lại ngẩng đầu, khóe mắt bị chính mình lau đến đỏ rực, chóp mũi cũng hoe hồng. Nhóc con lại mang theo tiếng nấc nghẹn chưa nuốt xuống, giọng nói có chút rầu rĩ: “Thanh Thanh ổn, không sợ.”
Thế mà lại là cô bé chủ động đến an ủi hắn.
Yết hầu Tề Yếm Thù khẽ động, trong lòng càng thêm hụt hẫng.
Chính hắn cả đời cũng đã chịu không ít uất ức và thăng trầm, lại thế mà hoàn toàn không chống lại được nỗi đau lòng và khó chịu đối với cô bé vào khoảnh khắc này. Thật giống như muốn cho cô bé tất cả mọi thứ, cho dù thứ cô bé muốn là sao trời trăng sáng, hắn cũng muốn hái về, chỉ cần cô bé vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề Yếm Thù dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho cô bé, thấp giọng nói: “Ngoan, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Sau này sẽ không để cô bé phải lo lắng nữa, cũng sẽ không xem nhẹ nỗi buồn của cô bé nữa.
Trước đây Tề Yếm Thù trời không sợ đất không sợ, chưa bao giờ sợ hãi, cũng chưa bao giờ để ý có phải đã đắc tội với rất nhiều người không. Nhưng bây giờ, hắn thế mà trong lòng lại có một tia ý định lùi bước.
Tô Khanh Dung thì thôi đi, hai vị sư huynh của hắn bây giờ tu vi càng ngày càng cao, người chọc phải cũng ngày càng mạnh. Có lẽ tương lai sẽ không giống như trước đây ở bên ngoài, để họ có thể đi lại thoải mái. Có lẽ nguy hiểm như vậy chỉ là một sự bắt đầu.
Hắn không thể rời khỏi Tu Tiên giới, liền rất khó có thể lúc nào cũng quan tâm đến họ. Lỡ như lần sau không có vận may tốt như vậy, họ chẳng phải sẽ gục ngã ở bên ngoài sao?
Huống chi còn có Niệm Thanh… Ánh mắt Tề Yếm Thù thâm trầm hơn một chút.
Sau khi Thanh Thanh lớn lên, cô bé sẽ phải tự mình đối mặt với Tu Tiên giới như thế nào?
Cô bé tự nhiên là một đứa trẻ tốt, cho dù cô bé không để tâm đến xuất thân môn phái của mình, nhưng Tu Tiên giới có bao dung cô bé không?
Tề Yếm Thù rất rõ ràng, cho dù mấy người họ có thể che chở cho cô bé chu toàn, nhưng không thể nào để cô bé cả đời đều ở trong môn phái, không tiếp xúc với ngoại giới.
Cô bé không phải là một đóa hoa kiều quý cần được che chở mọi lúc, mỗi một thế hệ kiếm cốt đều là những nhân vật lẫy lừng của Tu Tiên giới, sinh ra là đã nên khuấy đảo mưa gió, lưu danh sử sách.
Chỉ là, một kiếm cốt trời sinh có xuất thân từ tà tông…
Trước đây Tề Yếm Thù không ngại thanh danh của Thương Lang Tông, là vì hắn đối với Tu Tiên giới không có gì lưu luyến, có lẽ hắn chỉ là đang chờ đợi cái ngày chán ghét đó.