Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 290





Bây giờ, lại khác.

Nếu hắn không còn tiêu cực chán đời, không còn được chăng hay chớ, nếu hắn từ bây giờ một bước cũng không nhường, đem những thứ và địa vị vốn nên thuộc về mình toàn bộ lấy lại, không bao giờ gánh vác những lời lẽ bẩn thỉu có lẽ có đó nữa…

Trong mười năm trước khi Niệm Thanh lớn lên, hắn có thể làm được việc thay đổi hoàn toàn Thương Lang Tông không?

Tám ngày sau, ba sư huynh đệ đã trở lại.

Quyết định của Tề Yếm Thù khi cưỡng chế yêu cầu họ không được vội lên đường, mà phải nghỉ ngơi dọc đường đi, là hoàn toàn chính xác.

Sau khi họ trở về môn phái liền trực tiếp đến chính điện, sắc mặt ai cũng không được tốt cho lắm. Đến cả vẻ bệnh tật trên mặt Tô Khanh Dung cũng rất rõ ràng, hắn dọc đường đi phải trông chừng hai người bị thương, cũng đã mệt lử.

Tô Khanh Dung bên trái đỡ Tạ Quân Từ, bên phải dìu Tần Tẫn. Vết thương của hai người quá nghiêm trọng, rõ ràng là đang gắng gượng một hơi để miễn cưỡng trở về.

Lúc họ quỳ xuống, đầu gối tiếp xúc với sàn nhà phát ra một tiếng “cốp” trầm đục, không giống như đang hành lễ, mà càng giống như không còn sức lực để chống đỡ cơ thể mình đứng vững.

Tô Khanh Dung đang đỡ hai người họ, bị họ kéo theo như vậy, bất ngờ không kịp phòng bị cũng khuỵu gối xuống đất theo, khuôn mặt tuấn mỹ cũng vì vậy mà nhăn lại một chút.

“Sư tôn, chúng con đã trở lại.” Tạ Quân Từ tay chống xuống đất, gian nan mở miệng.

Tần Tẫn bên cạnh cũng cúi đầu, không còn vẻ khó ở như trước khi đi, mà càng giống một sự bối rối, không dám nhìn người khác sau khi đã làm sai chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quần áo trên người họ sạch sẽ, sảng khoái, nhưng Tề Yếm Thù có thể nhìn ra được thương thế của hai người nặng đến mức nào.

Đôi môi mỏng của ngài mím lại, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Ngược lại, nhóc con lại nhanh như chớp chạy tới, một đầu đ.â.m vào lòng Tần Tẫn.

Các sư huynh đều có tu vi, trước đây lúc cô bé chạy tới đều sẽ đỡ được cô bé một cách chính xác. Lần này Tần Tẫn lại phản ứng cứng đờ, Niệm Thanh đã nhào vào lòng hắn, hắn mới chậm mất nửa nhịp mà đưa tay ra, trên mặt lộ ra một tia đau đớn vì bị động đến vết thương.

“Thanh Thanh, làm em lo lắng rồi.” Tần Tẫn thấp giọng nói: "Xin lỗi.”

Chuyến đi này vô cùng hung hiểm, nếu không có Tạ Quân Từ ở bên cạnh, nếu không có Tô Khanh Dung đưa cho hắn Lưu Trạch Kính, nếu Tô Khanh Dung không đến đón họ… tất cả những điều này chỉ cần thiếu một khâu, Tần Tẫn đều không thể tuy bị thương nặng, nhưng lại có thể trở về môn phái nhanh như vậy.

Tần Tẫn đúng là có dỗi, hắn cảm thấy Tề Yếm Thù không tin tưởng hắn, nhưng ở Ma giới lúc suýt chết, Tần Tẫn lại trong một khoảnh khắc bỗng nhiên hiểu được sự quan tâm của sư tôn giấu sau những lời lẽ lạnh lùng, cứng rắn.

Hắn thật ra muốn xin lỗi người là Tề Yếm Thù, nhưng những lời đơn giản đó lại khó có thể nói ra với nam nhân kia, chỉ có thể nói với Niệm Thanh.

Tề Yếm Thù mắt lạnh nhìn Tần Tẫn đang cúi đầu ôm cô bé, ngài lạnh lùng nói: “Sư muội của các ngươi mấy ngày nay rất nhớ các ngươi.”

Nhóc con ngẩng đầu, cô bé không hiểu sự im lặng của sư phụ và các sư huynh.

Cô bé mím môi, vẫn không nhịn được, nói một cách đáng thương vô cùng và mang theo tiếng nấc: “Sau này các huynh có thể đừng đi nữa không ạ?”