Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 348



Nếu nấu ăn cũng có tu vi, sư tôn nhất định là một quỷ tài từ Phân Thần kỳ một mạch tiến bộ đến Đại Thừa kỳ.

Tô Khanh Dung cảm thấy đây là lúc để thể hiện sự tồn tại của mình, hắn nhiệt tình mời: “Các huynh có thể đến ngọn núi của ta, ta làm cho các huynh vài món.”

Tạ Quân Từ thì không nói gì, ngược lại Tần Tẫn có chút do dự: “Mối thù giữa chúng ta đã giải quyết xong hết chưa? Ngươi sẽ không bỏ độc vào cơm chứ.”

Tô Khanh Dung: "…"

Tô Khanh Dung mặt không cảm xúc nói: “Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ làm vậy. Bây giờ các ngươi mà trúng độc, còn phải để ta đến cứu.”

Hắn đổ mồ hôi đổ máu, hắn được cái gì chứ?

Thấy vẻ mặt cạn lời của Tô Khanh Dung, Tần Tẫn khẽ cười thành tiếng, mang một vẻ vui sướng khi đạt được mục đích.

Bên kia, Tề Yếm Thù bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn qua. Ba sư huynh đệ tức khắc lại ngồi thẳng tắp, giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

“Tâm pháp ta đã biên soạn gần xong rồi.” Tề Yếm Thù nói: "Bắt đầu từ ngày mai, các ngươi dành ra nửa ngày đến chủ điện.”

Chuyện này liên quan đến tương lai của sư muội, biểu cảm của các sư huynh đều trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, họ nghiêm túc đồng ý.

Chỉ có Ngu Niệm Thanh còn chưa hiểu gì, cô bé bưng ly nước, tò mò hỏi: “Tâm pháp là gì ạ?”

“Tâm pháp là một thứ rất lợi hại, các sư huynh của con sắp phải học nó.” Tề Yếm Thù lại trêu trẻ con: "Chỉ có người thông minh và lợi hại mới có thể học được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Niệm Thanh cũng không biết đó là thứ gì, nghe nói các sư huynh đều phải học, cô bé cũng muốn xem náo nhiệt: “Con cũng muốn học!”

“Được thôi.” Tề Yếm Thù nhàn nhạt cười: "Chờ con nhận biết được nhiều chữ, đọc xong một cuốn sách thì có thể học.”

Hiện tại Thanh Thanh mỗi ngày đều phải làm bài tập, nhận chữ, luyện chữ và đọc sách. Không biết có phải do Tô Khanh Dung dạy dỗ từ sớm hay không, hay là vì người có kiếm cốt trời sinh vốn dĩ đã rất thông minh, mà cô bé không có ác cảm lớn với việc học. Ngược lại, sau khi lớn hơn một chút từ lúc bốn tuổi rưỡi, nửa năm qua cô bé đã tiến bộ rất nhiều.

Nhưng tu luyện còn gian nan và khô khan hơn việc học, huống chi là tâm pháp, một thứ không nhìn thấy, không sờ được, còn khó học hơn cả luyện kiếm. Cô bé tuổi còn nhỏ, Tề Yếm Thù sợ sau này cô bé không kiên trì được. Nếu bây giờ có thể dùng các sư huynh mà cô bé sùng bái để làm gương, có lẽ sẽ có ích cho cô bé sau này.

Sau bữa cơm, Niệm Thanh ở chủ điện đọc sách thêm một buổi chiều, còn chạy ra ngoài chơi một lúc.

Buổi trưa cô bé ăn quá nhiều, Tề Yếm Thù không làm bữa tối cho cô bé, chỉ dặn dò Tạ Quân Từ, buổi tối nếu cô bé đói có thể cho ăn chút điểm tâm.

Tạ Quân Từ ôm cô bé về sườn phong.

Lúc ba tuổi rưỡi, bốn tuổi, cô bé còn có thể nằm gọn trong lòng hắn, nhỏ bé. Giờ đây cô bé đã lớn hơn một chút, bế lên có sự khác biệt rất rõ ràng.

Dưới ánh hoàng hôn, gió nhẹ lay động vạt áo, Tạ Quân Từ cúi thấp khuôn mặt thanh tú, trong đôi mắt đen lướt qua dãy núi trập trùng của Thương Lang Tông. Hắn ôm cô bé trong lòng, bất chợt nghĩ đến lời sư tôn nói lúc trước.

Trẻ con lớn thật nhanh.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Liệu có một ngày, chỉ trong chớp mắt, cô bé sẽ trở thành một cô nương không?

Tạ Quân Từ có chút lơ đãng, liền cảm thấy ngón tay của cô bé nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn. Thường thì khi sự chú ý của hắn không đặt ở chỗ cô bé, cô bé sẽ chạm vào hắn như vậy.