Hắn nghiêng mặt, giọng nói dịu dàng: “Sao vậy?”
Ngu Niệm Thanh chớp mắt, cô bé dựa vào n.g.ự.c Tạ Quân Từ, có chút mong chờ nói: “Sư huynh, huynh còn nhớ chuyện đã hứa với em trước đây không?”
Chuyện đã hứa với cô bé…
Tạ Quân Từ bỗng nhiên nhớ ra mình đã hứa với cô bé điều gì lúc trước, cơ thể hắn tức khắc cứng lại.
Ngu Niệm Thanh vẫn luôn vô cùng hứng thú với bên mặt bị che đi của Tạ Quân Từ.
Hắn bất kể ngày đêm đều luôn đeo chiếc mặt nạ màu bạc của mình. Tuy rằng chiếc mặt nạ trên mặt Tạ Quân Từ cũng rất đẹp, rất ngầu, nhưng lòng hiếu kỳ của một đứa trẻ khiến cô bé vô cùng muốn biết dưới chiếc mặt nạ đó rốt cuộc cất giấu điều gì.
Trước đây lúc cô bé còn nhỏ, Tạ Quân Từ đã hứa với cô bé rằng chờ đến lúc năm tuổi sẽ cho xem. Khi đó hắn nghĩ, còn một năm rưỡi nữa, Niệm Thanh thể nào cũng sẽ quên chuyện này.
Không ngờ, Tạ Quân Từ đã quên, mà cô bé lại vẫn còn nhớ.
Đối mặt với cô bé trong lòng đang ngẩng mặt lên, vẻ mặt vô cùng mong đợi, Tạ Quân Từ rơi vào thế khó xử.
Hắn có chút do dự nói: “Bây giờ đang ở bên ngoài.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Niệm Thanh cho rằng chờ về đến nhà là có thể xem, liền vui vẻ yên ổn trở lại, không nói gì nữa.
Trong lòng Tạ Quân Từ lại bắt đầu dậy sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đồng tử màu đỏ vốn là dấu hiệu của sự bất tường. Bởi vì trong Tu Tiên giới, bất kể là thể chất hay huyết mạch bẩm sinh nào, đều sẽ không xuất hiện đồng tử màu đỏ. Màu mắt này chỉ có ở những ma tu cảnh giới cao tay dính đầy m.á.u tươi hoặc ma hoàng mới có.
Hắn không thể quên được ánh mắt vừa hoảng sợ vừa chán ghét của những người khác khi thấy đồng tử đỏ như m.á.u của hắn. Màu mắt hắn vì Diêm La chi lực mà thay đổi, như thể từ đây đã mang trên mình một gông cùm hữu hình.
Tạ Quân Từ không muốn để Ngu Niệm Thanh nhìn thấy mắt phải của mình. Có lẽ sẽ dọa đến cô bé, hơn nữa nếu thật sự vì sự bất tường mà ảnh hưởng đến cô bé, thì phải làm sao bây giờ?
Hai người trở về tiểu viện. Tiểu Niệm Thanh vui vẻ ngân nga hát, chạy vào phòng, sau đó ngồi trên chiếc ghế bên bàn, đung đưa chân chờ đợi Tạ Quân Từ.
Bóng của Tạ Quân Từ trầm mặc và chậm rãi đổ dài từ cửa gỗ vào trên nền đất trong phòng. Hắn dừng lại ở cửa, khuôn mặt thanh tú tuấn mỹ ngược sáng, càng hiện lên vẻ thanh lãnh xa cách.
Hắn do dự rất lâu, mới nhẹ nhàng nói: “Không xem mặt nạ, được không?”
“Tại sao ạ?” Cô bé không hiểu hỏi: "Chúng ta không phải đã hứa rồi sao?”
Tạ Quân Từ mím nhẹ môi, hắn nghiêng mặt đi, không nói gì.
Nếu nhìn thấy dáng vẻ mắt phải của hắn, liệu cô bé có cảm thấy hắn hung thần ác sát, mặt mày ghê rợn, rồi từ đó xa lánh hắn không?
Hắn cụp mắt xuống, không nhìn biểu cảm của Ngu Niệm Thanh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta nuốt lời.”
Niệm Thanh chớp mắt, có chút không hiểu và m.ô.n.g lung nhìn Tạ Quân Từ.
Cô bé từ nhỏ đã lớn lên trong một môi trường sống rất tốt. Bất kể là ca ca hay sư tôn và các sư huynh, hễ đã hứa với cô bé điều gì thì nhất định sẽ làm được. Cho nên Niệm Thanh từ nhỏ cũng như vậy, đã hứa với người lớn điều gì thì sẽ ngoan ngoãn tuân thủ.
Tạ Quân Từ nuốt lời, là chuyện Ngu Niệm Thanh chưa từng trải qua. Cô bé đã mong chờ ngày này rất lâu, rất lâu, mỗi tháng luôn có vài ngày hỏi bây giờ là tháng mấy, bởi vì cô bé biết tháng tám chính là sinh nhật năm tuổi của mình.