Rốt cuộc dù Thanh Thanh có sợ hãi và không thích rồng, Tần Tẫn cũng có thể che giấu rất kỹ, không giống như hai người họ, không thể thay đổi được vẻ ngoài của mình.
Tạ Quân Từ có chút phiền muộn, hắn quay mặt đi, thấp giọng nói: “Mắt phải của ta không tốt lành.”
Lại còn rất khó coi, giống như đồng tử của dã thú.
Tần Tẫn muộn màng nghĩ thông suốt sự day dứt của Tạ Quân Từ. Hắn thực ra có chút hiểu, nhưng nhìn thấy bộ dạng xụ mặt của Tạ Quân Từ lại muốn cười, hắn không nhịn được nói: “Vậy sao ngươi không hứa với cô bé 50 tuổi mới cho xem? Dù sao trẻ con cũng không hiểu sự khác biệt về tuổi tác, thời gian dài một chút nói không chừng sẽ quên mất.”
Hắn nói như thể mình là người ngoài cuộc đã đành, giọng điệu còn có vẻ nói mát. Tạ Quân Từ lườm hắn một cái.
Tần Tẫn không hề tức giận, ngược lại, Tạ Quân Từ ngày thường làm gì cũng mang một bộ mặt người chết, hắn bỗng nhiên biết lườm người, trông cũng khá thú vị.
Tạ Quân Từ rất muốn bỏ mặc họ, nhưng khổ nỗi chờ Thanh Thanh ăn xong bữa sáng, ba người sẽ phải chính thức bắt đầu tu luyện tâm pháp, không thể rời khỏi chủ phong. Hắn chỉ có thể đi đi lại lại trong quảng trường, Tần Tẫn và Tô Khanh Dung cứ lẽo đẽo theo sau, hai người tỏa ra một bầu không khí vui vẻ.
Phiền c.h.ế.t đi được!
Tạ Quân Từ nhíu mày: “Có thể đừng phiền ta được không?”
“Ngươi nói vậy là không đúng rồi, cả môn phái chỉ có hai chúng ta có thể giúp ngươi.” Tần Tẫn nghiêm mặt nói: "Chẳng lẽ ngươi không muốn làm hòa với Thanh Thanh?”
“Không sai.” Tô Khanh Dung sờ cằm, ra vẻ nghiêm túc nói: "Đại sư huynh, hai chúng ta phải bàn bạc kỹ lưỡng cho huynh mới được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt do dự của Tạ Quân Từ đảo qua hai người họ, rõ ràng là thiếu tin tưởng vào các sư đệ của mình.
“Các ngươi có âm mưu gì?” Tạ Quân Từ hỏi.
“Yêu cầu của ta không cao, lần sau ngươi phải cùng ta đến bí cảnh kia.” Tần Tẫn nói.
Tần Tẫn trước đây lúc du hành trong Tu Tiên giới, đã vô tình phát hiện ra một bí cảnh ẩn giấu, chỉ là trận pháp bên ngoài cần hai người cùng nhau mở ra.
Tạ Quân Từ xưa nay không làm những việc thừa thãi. Trước đây g.i.ế.c ác nhân thì thật sự chỉ g.i.ế.c ác nhân suốt hai trăm năm. Bây giờ muốn đi bí cảnh, hắn cũng chỉ đi những bí cảnh có ích, tranh thủ đi đúng giờ về đúng giấc để ở bên Thanh Thanh. Tần Tẫn đến tìm hắn, hắn đương nhiên từ chối, Tần Tẫn vì thế mà canh cánh trong lòng suốt một thời gian.
“Yêu cầu của ta cũng không cao!” Tô Khanh Dung nói: "Trước đây ta nghiên cứu thuốc cần huyết rồng đã dùng hết rồi, đại sư huynh có thể lấy thêm một ít từ chỗ nhị sư huynh cho ta được không?”
Hắn vừa nói xong, Tạ Quân Từ và Tần Tẫn đều nhìn về phía hắn.
Tần Tẫn nhướng mày: “Nhóc con ngươi được lắm, bày mưu tính kế cho Tạ Quân Từ mà lại dám nhắm vào ta.”
“Cái này, cái này không phải là chuyện nào ra chuyện đó sao?” Tô Khanh Dung yếu ớt biện giải.
Mi mắt Tạ Quân Từ run rẩy. Hắn thật sự không còn cách nào khác, dù cho hai sư đệ này trông không đáng tin cậy, hắn cũng chỉ có thể mở miệng: “Được rồi, các ngươi nói phải làm sao bây giờ?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Thực ra muốn để Thanh Thanh làm hòa với ngươi rất dễ.” Tần Tẫn vẻ mặt nghiêm túc nói: "Chỉ cần ngươi xin lỗi cô bé, sau đó cho cô bé xem mặt ngươi là được.”