Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 353



Nói xong câu cuối, Tần Tẫn đã không nhịn được mà bật cười, Tô Khanh Dung bên cạnh cũng không khỏi mỉm cười.

Tạ Quân Từ cuối cùng cũng hiểu ra, hai kẻ vô tâm này chỉ đang lấy hắn ra làm trò vui mà thôi.

Hắn phiền muộn nói: “Biến.”

Thế là xong, Tạ Quân Từ thật sự không thèm để ý đến hai người họ nữa.

Nhìn Tần Tẫn chọc giận người ta xong, Tô Khanh Dung lúc này mới cười nói: “Sư huynh, lời tuy thô nhưng thật đó. Ta biết huynh sợ gì, nhưng ban đầu ta và nhị sư huynh cũng có những thứ sợ Thanh Thanh không chấp nhận được, nhưng chẳng phải Thanh Thanh đều đã chấp nhận rồi sao? Cô bé không nghĩ nhiều như người lớn, càng không hiểu những thành kiến thế tục, thật sự không chắc sẽ sợ Diêm La chi đồng của huynh đâu.”

“Không sai.” Tần Tẫn cũng ra vẻ nghiêm túc: "Hơn nữa, sư muội ngươi còn không hiểu sao? Ngươi nếu thật sự không chấp nhận được, thì giải thích rõ ràng với người ta một chút, người ta tuổi còn nhỏ nhưng không ngốc. Ngươi chắc chắn lại trưng ra cái bộ mặt người c.h.ế.t rồi chẳng nói gì đúng không.”

Tạ Quân Từ: "……"

Tuy Tần Tẫn nói rất có lý, nhưng tại sao lại có cảm giác như bị hắn tiện thể mắng một trận?

Ba người còn chưa thảo luận ra được cái gì, thần thức đã cảm giác được Niệm Thanh ở hậu điện đã ăn xong, đang cùng sư tôn đi về phía chính điện.

Họ trở lại chủ điện, ngồi ngay ngắn trên đệm, chờ Tề Yếm Thù đến giảng bài.

Người đến trước là Niệm Thanh. Niệm Thanh luôn rất quấn người, rảnh rỗi không có việc gì đi ngang qua sư huynh nào cũng đều muốn ôm một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bây giờ họ đều đang ngồi trên đất, quả thực quá dễ để ôm.

Cô bé tung tăng chạy tới, sau đó nhào vào lòng Tô Khanh Dung. Tô Khanh Dung cười xoa đầu cô bé, Tần Tẫn ở bên cạnh cũng thuận tay vỗ lưng cô bé.

Tạ Quân Từ ngồi ở một bên, thân thể tức khắc cứng đờ. Trong nháy mắt, hắnlại phải chịu thêm một cú sốc nữa, như có một mũi tên vô hình xuyên qua ngực.

Hắn trước đây đã quen rồi, cho đến hôm nay mới đột nhiên nhận ra, cô bé thực ra có sự thiên vị rõ ràng đối với hắn. Ví dụ như nếu cả ba sư huynh đều ở đó, phản ứng đầu tiên của cô bé chắc chắn là muốn Tạ Quân Từ ôm. Hắn luôn là lựa chọn đầu tiên của cô bé.

Giờ đây sự thiên vị đó bỗng nhiên biến mất, ngược lại càng khiến người ta khó chịu.

Cả người Tạ Quân Từ càng thêm trĩu nặng, oán khí lạnh lẽo từng đợt khuếch tán ra xung quanh. Tần Tẫn thì không sao, Tô Khanh Dung tu vi thấp hơn, cảm thấy sau gáy lạnh toát.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.” Tề Yếm Thù nói.

Lúc ăn cơm, cô bé đã đáng thương kể lại ngọn nguồn. Tề Yếm Thù tuy an ủi cô bé, nhưng cũng không định can thiệp vào chuyện này. Chuyện của trẻ con cứ để chúng tự giải quyết mới được.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Tề Yếm Thù trong lòng biết rõ vị đại đồ đệ này của mình chẳng gây ra được sóng gió gì. Không cần người khác khuyên, chỉ cần cô bé cứ mãi không để ý đến hắn, Tạ Quân Từ nhiều nhất cũng chỉ kiên trì được ba ngày là sẽ giơ tay đầu hàng.

Vừa hay để Thanh Thanh trị cái tâm bệnh này của hắn.

Thế là, Tề Yếm Thù liền ra vẻ người ngoài cuộc, giả vờ không thấy được sóng ngầm cuộn chảy giữa các đệ tử.

Ngu Niệm Thanh thực ra rất tò mò các sư huynh học cái gì. Cô bé ở bên cạnh nghe một lúc, tâm pháp tối nghĩa khó hiểu, mỗi chữ Tề Yếm Thù nói cô bé đều hiểu, nhưng ghép lại thì lại thành thiên thư.