“Đệ đi đi.” Tạ Quân Từ nghe Tạ Thanh Vận nói: "Ta bây giờ đã tịch cốc, không cần ăn cơm. Hơn nữa nếu ta ở đó, mọi người sẽ không được tự nhiên.”
“Sẽ không đâu.” Tạ Quân Từ không hiểu: "Mọi người đều rất nhớ ca mà.”
Tạ Thanh Vận quay mặt đi, ánh hoàng hôn mờ ảo trong mắt hắn, nhuộm một tia ấm áp lên gương mặt trầm tĩnh, đạm mạc của thiếu niên.
“Đi đi.” Hắn dịu dàng nói: "Ta sẽ ở đây đợi đệ.”
Thấy ý hắn đã quyết, Tạ Quân Từ nhấn mạnh: “Vậy ca cứ ở đây đợi đệ, không được đi đâu đấy. Đệ ăn cơm xong sẽ đến tìm ca ngay.”
“Được.”
Thiếu niên xuống tháp lầu, hắn đi ra một đoạn xa, không yên tâm quay đầu lại nhìn, liền có thể thấy huynh trưởng một mình đứng trên đỉnh tháp, bóng dáng hắn dần mờ đi.
…
Tạ Quân Từ đột ngột mở mắt, ánh trăng của thành Lan Nhược chiếu lên mặt hắn.
Hắn thở hổn hển, đ.ấ.m một cú vào tường, cả căn phòng được pháp khí hóa thành cũng khẽ rung chuyển.
Tạ Quân Từ che trán, ánh mắt qua kẽ tay trở nên tối tăm, khó đoán.
Hắn rời khỏi phòng, đi thẳng qua khu rừng nhỏ yên tĩnh, đến trước một ngôi nhà dưới chân núi, không chút khách khí đưa tay gõ cửa.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tần Tẫn vừa mở cửa, liền thấy Tạ Quân Từ mặt không biểu cảm nói: “Đánh một trận.”
Còn có chuyện tốt thế này sao?
Tần Tẫn nhìn Tạ Quân Từ từ trên xuống dưới, hắn hừ cười: “Tạ Quân Từ à Tạ Quân Từ, ngươi cũng có ngày cầu ta đánh nhau cơ đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai sư huynh đệ vì tìm nơi thích hợp để đánh nhau mà bay đi rất xa, ở một nơi hoang vắng sâu trong núi rừng dựng lên kết giới, rồi lao vào nhau.
Tâm trạng Tạ Quân Từ không tốt, ra chiêu vô cùng tàn nhẫn, không chút lưu tình, hoàn toàn vượt qua tiêu chuẩn của mỗi lần hai người họ so chiêu trước đây.
Tần Tẫn trước kia chỉ cảm thấy hai người họ ngang tài ngang sức, bây giờ Tạ Quân Từ không nương tay, hắn thế mà lại có cảm giác khó chống đỡ.
“Tên nhóc nhà ngươi giấu nghề kỹ thật đấy?” Ánh mắt Tần Tẫn tức thì lóe lên.
Đã như vậy, hắn cũng không cần phải nương tay nữa.
Hai người đánh suốt một đêm, cho đến khi mệt lả, Tạ Quân Từ mới cảm thấy cơn tức trong lòng vơi đi một ít.
Thu lại kết giới, hai sư huynh đệ tìm một vách núi cao, ngồi bên bờ vực uống rượu, ánh trăng soi sáng bóng họ.
“Uống rượu thì có ý nghĩa gì?” Tạ Quân Từ nhíu mày: "Uống cũng không say.”
Tần Tẫn biết hắn vẫn còn đang hờn dỗi. Theo tính cách thường ngày của Tạ Quân Từ, dù cảm thấy vô nghĩa thì chắc cũng sẽ im lặng.
“Ngươi thử xem, là sư đệ pha chế đấy.” Tần Tẫn đề cử: "Hắn dựa vào thứ ma độc lần trước suýt độc c.h.ế.t ta mà nghiên cứu ra loại rượu này, ta uống rồi, cảm giác không tệ, rất dễ say.”
Nói đơn giản, đó là để các tu sĩ có tu vi cao cảm nhận được cảm giác say rượu của người thường, Tô Khanh Dung đã pha chế một loại nước độc có vị tương tự như rượu.
Nghĩ như vậy, lý do tại sao Tần Tẫn có thể cảm thấy hơi say cũng đã rõ ràng, chính là do trúng độc.
Tạ Quân Từ nhận lấy ly rượu, hắn nếm thử, rượu vào họng có chút cay nồng, thế mà thật sự có phản ứng.
Tần Tẫn vừa định đưa tay lấy bầu rượu, Tạ Quân Từ đã nhanh hơn một bước, hắn vươn tay chộp lấy bầu rượu rồi ngửa cổ tu ừng ực.
Nhìn cảnh này, Tần Tẫn đau lòng khôn xiết, muốn ngăn lại cũng không kịp.