Giọng hắn run lên: “Đúng là phí của trời, một ngụm của ngươi đã uống hết mấy tháng dự trữ của ta rồi.”
Tô Khanh Dung nói loại rượu này hắn làm rất chậm, có khi nửa năm mới cho hắn một vò. Chính hắn cũng chỉ dám nhấm nháp từng ngụm, Tạ Quân Từ thì hay rồi, một vò rượu trực tiếp uống cạn!
Rõ ràng là Tạ Quân Từ giật rượu của người ta, nghe Tần Tẫn nói, hắn lại càng không vui: “Ngươi ồn ào quá đấy.”
Tần Tẫn thực sự cạn lời.
May mà tính cách hắn bây giờ đã ôn hòa hơn nhiều, nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ muốn đánh với Tạ Quân Từ trận thứ hai.
“Thôi, bổn tọa không thèm chấp nhặt với ngươi.” Hắn cho hai tay vào ống tay áo, hừ lạnh.
Tạ Quân Từ uống xong một vò, thấy trong ly của Tần Tẫn còn một ít, liền giật lấy uống luôn, khiến Tần Tẫn phải liên tục lườm hắn.
Gió đêm thổi qua, gương mặt thanh lãnh của Tạ Quân Từ dần nhuốm màu hồng, tai cũng dần đỏ lên.
Nhìn bộ dạng của hắn, Tần Tẫn hưng phấn nói: “Độc phát tác rồi, thế nào, có phải có cảm giác say rượu không?”
Ngón tay Tạ Quân Từ vẫn nắm chặt chén rượu, hắn cụp mắt, hàng mi run rẩy, nhưng không nói gì.
Tần Tẫn đợi một hồi lâu, bất mãn nói: “Ngươi nói gì đi chứ, uống hết một vò rượu độc của lão tử rồi, đến rắm cũng không thả một tiếng à? Uống rượu vào bụng chó rồi sao?”
So với Tô Khanh Dung ham tìm hiểu các loại thông tin, thật ra Tần Tẫn không biết quá sâu về quá khứ của Tạ Quân Từ, hắn chỉ biết sơ qua lời đồn mà thôi.
Vốn nghĩ mất một vò rượu cũng thôi, nghe được chút bí mật của Tạ gia cũng tốt, ai ngờ Tạ Quân Từ sao say rồi mà vẫn giữ bộ mặt đưa đám, im lặng không nói một lời?
Đúng là lỗ to.
Tạ Quân Từ cụp mắt, giọng hắn hơi khàn đi: “Không có gì để nói, trước kia ta muốn g.i.ế.c hắn, bây giờ không muốn nữa, nhưng ta vẫn hận hắn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Tẫn nhìn hắn chăm chú.
“Ngươi không chỉ hận hắn đâu.” Tần Tẫn bình tĩnh nói: "Nếu ngươi đơn thuần chỉ có ý hận thù muốn báo thù g.i.ế.c Phật tử, ngươi nên thẳng thắn như ta. Nhưng ngươi rõ ràng là đang rất đau khổ.”
Tạ Quân Từ khẽ cười.
Hắn thế mà lại cười!
Tần Tẫn bỗng cảm thấy không ổn, trạng thái của Tạ Quân Từ không giống lắm với bộ dạng say rượu…?
“Ta không đau khổ, ta chỉ hận hắn.” Tạ Quân Từ lạnh giọng nói: "Mỗi một lần nhìn thấy hắn, mỗi một lần thấy hắn tỏ ra tử tế, ta lại không khống chế được lòng căm hận của mình, sức mạnh của ta hận không thể nuốt sống hắn. Ta hận hắn như vậy, mắt nào của ngươi thấy ta đau khổ?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tần Tẫn: "…"
Nhìn dáng vẻ khác hẳn ngày thường của thanh niên, Tần Tẫn cẩn thận mở miệng: “Tạ Quân Từ, trước đây ngươi thật sự đã uống rượu bao giờ chưa?”
Tạ Quân Từ ngước mắt lên, Tần Tẫn liền cảm thấy một luồng hàn khí theo ánh mắt hắn b.ắ.n tới.
“Trước khi bái sư ta mười bảy tuổi, không uống rượu thì sao?” Hắn chất vấn: "Ngươi thấy tửu lượng của ta không tốt à?”
Tần Tẫn: “… Không có, ta không có ý đó. Chuyện này…”
Thôi xong.
Hắn quên mất Tạ Quân Từ tuổi thực ra nhỏ hơn hắn rất nhiều, lúc bái sư cũng còn sớm.
Tạ Quân Từ thế mà lại không biết uống rượu!
Tần Tẫn nuốt nước bọt, hắn nhìn xung quanh, để đề phòng bất trắc, hắn lén bố trí lại kết giới.
Môi mỏng của Tạ Quân Từ khẽ mở, ánh trăng đậu trên gương mặt hắn, khuôn mặt lạnh như ngọc hiện lên màu đỏ rõ rệt.