Đối mặt với một Tạ Quân Từ say rượu, có vẻ như sắp làm càn, nên gọi Tô Khanh Dung đến cùng nhau ứng phó, để lỡ có hậu quả gì cũng có thêm một kẻ xui xẻo gánh chung, hay là một mình mình khuyên Tạ Quân Từ giải độc, để tránh hắn mất mặt trước sư đệ, sau này lại ghi thù mình?
Tần Tẫn cứ phân vân giữa hai lựa chọn này.
Hắn vừa định lấy ngọc giản ra, gửi tin cho Tô Khanh Dung hỏi cách giải độc nhanh một chút, thì liền cảm nhận được cặp mắt lạnh như băng giá của Tạ Quân Từ lại liếc về phía mình.
“Ngươi lại sao nữa?” Tần Tẫn bất đắc dĩ nói.
Trên gò má như ngọc lạnh của Tạ Quân Từ lộ ra vệt ửng hồng nhàn nhạt, lan từ mặt xuống đến cổ. Da hắn vốn trắng lạnh, nên chỉ cần hơi đỏ lên là đã cực kỳ rõ ràng.
Bị hắn nhìn chằm chằm, Tần Tẫn cảm thấy Tạ Quân Từ như đang nhìn mình kiểu gì cũng thấy phiền.
Hắn còn tưởng Tạ Quân Từ có ý kiến với mình, bây giờ say mèm mới không phòng bị mà bộc lộ ra.
Kết quả, Tần Tẫn liền nghe thấy giọng hắn khàn khàn nói: “Ta thảm hại đến vậy sao?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tần Tẫn sững sờ, hắn kỳ quái hỏi: “Ngươi thảm hại chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Quân Từ tuổi còn trẻ đã lợi hại, ngay cả ở Thất Tinh Các cũng có thể phát huy thực lực của mình, một tay đưa Thương Lang Tông vượt mặt những đại tiên môn kia. Với thành tích như vậy, Tần Tẫn có thể đảm bảo gã Tạ Quân Từ này là một nhân vật khiến cả hắc bạch lưỡng đạo phải kiêng dè và bàn tán.
Dù hắn thường xuyên khó chịu vì một tên nhóc như Tạ Quân Từ lại làm sư huynh mình, nhưng chưa bao giờ cảm thấy Tạ Quân Từ kém cỏi ở điểm nào, ngược lại còn xem hắn là đối thủ ngang tài ngang sức.
Hàng mi Tạ Quân Từ run rẩy, hắn thấp giọng nói: “Phật tu luôn bảo vệ chúng sinh, vì dân trừ hại. Nhưng dù là kẻ địch, hắn cũng chẳng thèm liếc ta một cái, tại sao? Ta đến thế cũng không lọt vào mắt hắn sao?”
Tần Tẫn muốn nói lại thôi. Hắn không có anh em, trước đây lại vô cùng cao ngạo, chuyện anh em bất hòa thế này làm sao hắn biết được.
Hắn chỉ có thể cố gắng phân tích: “Nhưng hôm qua các ngươi gặp mặt, Phật tử còn đồng ý cho Thanh Thanh dùng phúc địa của Phật môn, ta thấy hắn không có coi thường ngươi đâu.”
Ánh mắt g.i.ế.c người của Tạ Quân Từ tức thì lườm lại, Tần Tẫn vội nói: “…Đương nhiên ta cũng nói bừa thôi, ngươi cứ coi như ta nói nhảm.”
Thật không ngờ, Tạ Quân Từ ngày thường dù trời có sập cũng giữ được bộ mặt đưa đám, như thể chẳng có gì khiến hắn phản ứng. Kết quả say rượu tính tình lại lớn đến vậy, dù chỉ là một câu hắn không muốn nghe, cũng phải hung hăng lườm lại.
“Ngươi chưa từng nghe qua câu chuyện về cặp song sinh sao?” Tạ Quân Từ lạnh lùng nói: "Người trong thiên hạ đều biết chúng ta là túc địch trời sinh, nhất định phải có một trận tử chiến. Nhưng bao năm qua ai cũng biết ta hận hắn, ta muốn g.i.ế.c hắn, thế mà hắn lại chưa bao giờ đáp lại – hắn thậm chí còn chẳng thèm coi ta là kẻ địch, chẳng phải là xem thường ta sao?”
Hắn lại nói: “Trăm năm trước ta độ kiếp tiến vào Phân Thần kỳ, lập tức đánh một đường đến Chuẩn Đề Thiền tông, muốn cùng hắn một trận tử chiến. Hắn vẫn không chịu gặp ta. Ta đánh thắng trụ trì, Tạ Thanh Vận mới chịu lộ diện, nhưng hắn chỉ hỏi vài câu vô nghĩa, vẫn không chịu đánh. Chẳng phải là cảm thấy tu vi Phân Thần kỳ của ta không xứng để hắn ra tay sao?”