“Tại sao hắn không g.i.ế.c ta như trong lời tiên đoán?” Tạ Quân Từ lại mở miệng.
Tần Tẫn đang lén bố trí kết giới, Tạ Quân Từ đột nhiên lên tiếng làm hắn giật mình run tay, đợi bố trí xong xuôi mới miễn cưỡng đối phó: “Đúng vậy, tại sao nhỉ?”
Bố trí kết giới xong một cách lặng lẽ, hắn vừa thu tay về thì thấy một đôi mắt lạnh lẽo của Tạ Quân Từ đang nhìn thẳng vào mình, Tần Tẫn miễn cưỡng nói: “Sao vậy?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Chẳng lẽ hắn say rượu rồi sinh sự, đến bố trí kết giới cũng làm hắn nổi giận à?
Kết quả là Tạ Quân Từ đưa tay ra, lại muốn đòi rượu.
Tần Tẫn có chút xót của, hắn giải thích: “Ngươi đã trúng độc rồi, loại độc này uống nhiều không tốt…”
Lời còn chưa nói xong, khí thế quanh người Tạ Quân Từ đã dần trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Trên người Tạ Quân Từ còn có Diêm La chi lực, Tần Tẫn cũng không muốn chọc vào vận rủi này. Lỡ như Tạ Quân Từ say rượu làm Diêm La chi lực mất khống chế, Tần Tẫn tuyệt đối không thoát khỏi liên lụy, nói không chừng còn bị sư tôn đ.ấ.m chết.
Không còn cách nào, Tần Tẫn chỉ có thể lấy ra vò dự trữ cuối cùng của mình. Hắn vừa lôi ra đã bị Tạ Quân Từ giật lấy.
“Ngươi uống chậm thôi!” Tần Tẫn đau lòng nói: "Chỉ còn vò này thôi, ngươi uống xong là hết đấy!”
Tạ Quân Từ lại nâng bầu rượu lên. Lần này hắn không uống một hơi cạn sạch, uống được một nửa thì đặt bầu rượu xuống, người đã có chút lảo đảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Tẫn nhanh chóng giật lại nửa vò rượu còn lại, đưa vò rỗng đầu tiên cho hắn, hắng giọng, cố ý nói to: “Ngươi uống hết hai vò rồi, không còn đâu.”
Tạ Quân Từ thở hổn hển, hắn che trán, nhíu mày nói: “Có kẻ hạ độc ta.”
Tần Tẫn đã cạn lời, nhưng cũng không đến mức đi so đo với một kẻ say rượu.
“Được rồi, ngươi ngủ một lát đi, tỉnh dậy là khỏe thôi.” Tần Tẫn miễn cưỡng lấy ra một nửa sự kiên nhẫn dùng để dỗ Thanh Thanh mà mở miệng: "Đừng nói gì nữa, mau ngủ đi.”
Lúc đầu hắn còn muốn hóng hớt chút chuyện nội bộ, bây giờ thấy Tạ Quân Từ say thành thế này cũng mất cả hứng.
Nếu là say ngà ngà, còn có thể mượn men rượu nói ra chút lời thật lòng, nhưng nếu say bí tỉ, nói năng không kiểm soát được những điều vốn không muốn nói, thì lại chẳng còn gì thú vị.
Lúc uống vò đầu tiên, mặt Tạ Quân Từ vẫn chưa đỏ lắm, nhưng sau nửa vò thứ hai, gương mặt vốn lạnh như băng của hắn đã đỏ bừng.
“Thanh Thanh đâu?” Hắn hỏi.
Tần Tẫn nói: “Đang ngủ ở nhà rồi.”
Tạ Quân Từ thở hổn hển, hắn che đầu, có chút khó chịu.
“Nương…” Giọng hắn khàn đặc, mơ hồ gọi.
Vẻ mặt Tần Tẫn đã như người mất hồn: “Nương ngươi với nương ta đều ở dưới đất cả rồi, ngươi tìm nương nào?”