Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 442





May mà Thanh Thanh là nữ chính có thiên phú dị bẩm, nếu là người qua đường Giáp, e rằng có vắt kiệt sức đến c.h.ế.t cũng không có cách nào nắm giữ được chuyện này trong thời gian ngắn. Bắt đầu từ Trúc Cơ để đặt nền móng cho việc khống chế cơ thể, có người cả đời cũng chỉ dừng lại ở Trúc Cơ kỳ, đến mép của Kim Đan cũng không sờ tới được.

Hệ thống thật sự sợ cô bé làm vậy sẽ hại sức khỏe. Một đứa trẻ sáu tuổi ban ngày tự chủ đả tọa tu luyện cả ngày, buổi tối ngủ chưa đầy một canh giờ lại tiếp tục tu luyện, cường độ này ngay cả một số người lớn cũng không chịu nổi đâu?

“Thanh Thanh, linh khí ở đây không đủ, không đáng đâu.” Hệ thống cố gắng khuyên nhủ.

“Tâm pháp là tâm pháp, không giống tu luyện bình thường, không cần nhiều linh khí đâu.” Niệm Thanh cho rằng Dũng Dũng không hiểu, cô bé còn giải thích: "Tu luyện tâm pháp là chuyện của bản thân em, không liên quan đến bên ngoài.”

Câu nói này là tâm đắc của cô bé sau một ngày tu luyện tâm pháp, ngay cả sư tôn cũng chưa dạy cô bé những lời này.

Trăng sáng sao thưa, cô bé ngồi đả tọa dưới ánh trăng.

Niệm Thanh thậm chí còn cảm thấy linh khí trong hang động ban ngày quá nhiều, sức mạnh cũng rất hỗn tạp, tuy nó đang giúp cô bé tu luyện, nhưng cũng đang làm phiền cô bé. Bây giờ ở trong phòng có linh khí loãng, lại tĩnh tâm, ngược lại làm cô bé rất thoải mái, càng tập trung chú ý hơn.

Có một số việc dù người khác dẫn dắt thế nào, cuối cùng vẫn phải tự mình nghiền ngẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ý thức của cô bé dần dần chìm xuống, từng chút một lại tiến vào tầng sâu của tinh thần. Ngu Niệm Thanh không biết đó là gì, cô bé chỉ biết hôm nay mình đã từng đưa tư duy vào một trạng thái sâu đến mức không nghe thấy lời nói bên ngoài, thậm chí không cảm nhận được linh khí dư thừa đến phiền nhiễu trong động phủ.

Lúc đó cô bé chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập, tiếng m.á.u chảy và tiếng thở của chính mình, thậm chí có thể cảm nhận được âm thanh của từng khối xương, từng thớ thịt, đó cũng là lúc cô bé cảm thấy mình tiến gần nhất – và cũng chính lúc đó, cô bé bị sư phụ làm gián đoạn, ôm về ăn cơm.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Cô bé canh cánh trong lòng, đến mức vừa rồi lúc ngủ cũng đang suy nghĩ về các chi tiết của việc tu luyện tâm pháp.

Lần này cuối cùng không có ai làm phiền, cô bé lại một lần nữa tiến vào tầng sâu. Toàn bộ kinh nghiệm ban ngày và sự dạy dỗ của sư phụ và sư huynh dần dần hòa vào những lần thử nghiệm của cô bé, được nghiền nát, tái cấu trúc, thấu hiểu …

Tiểu Niệm Thanh quá chuyên chú, thậm chí không biết Tạ Quân Từ đã phát hiện cô bé đang đả tọa nhập định, và đang đứng canh gác một bên, hộ pháp cho cô bé.

Cô bé thất bại rồi lại thất bại, rồi lại bắt đầu một cách chăm chỉ, tràn đầy tinh thần chiến đấu để tiếp tục nỗ lực.

Cho đến rạng sáng, phòng nhỏ của Ngu Niệm Thanh phát ra một tiếng kêu lớn.

Tiếng kêu này của cô bé đã gọi cả Tề Yếm Thù, Tần Tẫn và Tô Khanh Dung đến. Sư phụ và các sư huynh còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, kết quả đẩy cửa ra, liền thấy cô bé đang vừa la hét vừa nhảy tưng tưng trên giường, bên cạnh là Tạ Quân Từ đang bình tĩnh ngồi.