“Con thành công rồi! Con thành công rồi!” Ngu Niệm Thanh không ngừng nhảy lên, đợi đến khi các sư huynh đến gần, cô bé nhảy vào lòng một người trong số họ, vui vẻ nói: "Con đã nói là con chỉ còn thiếu một chút nữa thôi mà! Con học được rồi! Con biết làm thế nào để đặt mắt lên kinh mạch rồi!”
Nghe lời giải thích ngây thơ, vui sướng, trẻ con của cô bé, nhìn hành động vĩ đại mà cô bé đã làm được ở tuổi sáu năm ba tháng, các sư huynh trong nhất thời rơi vào trạng thái ngây người.
Tô Khanh Dung lẩm bẩm: “Có khi nào đến lúc hai mươi tuổi, cô bé có thể ấn ta xuống đất mà chà đạp không?”
Tề Yếm Thù liếc hắn một cái.
Hắn nhàn nhạt nói: “Nói một cách công bằng, có lẽ lúc Thanh Thanh mười tuổi, ngươi cũng chỉ có nước bị đánh thôi.”
Ngu Niệm Thanh đã thành công học xong bước đầu tiên, cũng là bước khó nhất của tâm pháp. Đó là ở tuổi lên sáu, với tu vi Luyện Khí kỳ, đã học được năng lực mà phải đến Trúc Cơ kỳ mới dần dần dò dẫm được – tâm thân hợp nhất.
Sau khi hưng phấn qua đi, cô bé đột nhiên cảm thấy toàn thân như trút hết sức lực.
Niệm Thanh vốn đang ở trong lòng Tần Tẫn, một khắc trước còn đang múa may tay chân, một khắc sau đã ngửa người ra sau, hai tay cũng lơ lửng trong không trung. Thì ra là cô bé mặc kệ Tần Tẫn có đỡ được mình hay không, cứ thế hoàn toàn dựa vào tay hắn mà ngã ngửa ra.
Thấy cô bé đột nhiên im bặt, Tần Tẫn giật mình, tay dùng thêm chút sức, kéo cô bé trở lại lòng mình. Niệm Thanh ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, thấy cô bé đang dụi mắt, Tần Tẫn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Em mệt quá, lại còn đói nữa.” Niệm Thanh lẩm bẩm.
Sư phụ và các sư huynh thấy vậy có chút bất đắc dĩ.
“Con không mệt sao được, hả?” Tề Yếm Thù vươn tay véo mũi cô bé: "Con mới là một đứa nhóc sáu tuổi Luyện Khí kỳ, lấy đâu ra tinh thần mà tự mình tu luyện cả một ngày một đêm?”
Kiếm đạo là một trong những trường phái cực khổ nhất, người có thể thích tu kiếm, về cơ bản đều sẽ có chút tính cách và sự kiên trì của riêng mình. Mọi người thật sự không ngờ, Thanh Thanh mới sáu tuổi, thế mà cũng có một mặt bướng bỉnh trong tu luyện như vậy.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Cô bé cảm thấy mình làm được, thì ai khuyên cũng vô dụng, cứ nhất quyết phải luyện tập không kể ngày đêm cho đến khi chứng minh được bản thân.
Đây cũng là lần đầu tiên Niệm Thanh gặp phải thất bại và nan đề, cũng là lần đầu sư phụ và các sư huynh thấy được một khía cạnh mới của cô bé.
Tô Khanh Dung cảm khái: “Kiếm cốt bẩm sinh là sẽ kèm theo tính cách của một cuồng ma tu luyện sao?”
Hắn vốn thấy những ghi chép về trải nghiệm ly kỳ của mấy vị đại lão có kiếm cốt trước đây còn có chút không tin. Mãi cho đến khi tận mắt thấy tiểu sư muội của mình lần đầu tu luyện tâm pháp, đã không màng lời khuyên can của họ, nhất quyết phải phá giải được nan đề, nếu không đến ngủ cũng không thèm, hắn mới dần dần tin tưởng. Kiếm cốt bẩm sinh không chỉ có thiên phú tốt, mà rất có thể ý chí cũng vô cùng kiên cường.
Nếu hắn là kiếm cốt, e rằng hắn sẽ phải làm phụ lòng danh tiếng của kiếm cốt mất.
Hắn nhất định sẽ trở thành người dùng sức của bản thân để kéo dài thời gian phi thăng trung bình của các đại lão có kiếm cốt, vang danh sử sách theo một cách khác.