“Ngươi vẫn là đừng nghĩ đến kiếm cốt thì hơn.” Tần Tẫn lạnh lùng nói móc: "Dựa theo tốc độ và sự chuyên chú tu luyện của Thanh Thanh, ngươi mà không nỗ lực, e rằng không quá mấy năm nữa thật sự sẽ đánh không lại nó đâu.”
Tô Khanh Dung: "…"
Trong lòng hắn bỗng nhiên nảy sinh cảm giác nguy cơ.
Nếu dựa theo tính cách ham tu luyện của Thanh Thanh, nếu hắn thật sự đến lúc cô bé mười mấy tuổi chỉ có nước bị đánh, sau này hắn có thể sẽ không còn chút uy nghiêm nào trong mắt Thanh Thanh, cũng không nhận được sự tôn trọng và sùng bái của cô bé nữa chăng?
Tần Tẫn đặt cô bé trở lại giường. Cô bé mềm oặt như một con thú nhỏ, vừa nằm xuống đã cuộn chăn lại, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Trong mơ, cô bé cảm giác dường như có người đang đút cho mình ăn, nhưng cô bé mệt quá, miệng ngậm thức ăn, ngủ một lúc mới mơ hồ miễn cưỡng cử động miệng vài cái, nuốt xuống.
Không bao lâu sau, lại có người nhét đồ ăn vào cho mình.
Cô bé cứ thế vừa ngủ vừa ăn, đến cuối cùng mệt quá, miệng cũng không còn sức để động, cứ thế mà ngủ say.
Một giấc này ngủ đến trời đất tối sầm, mãi cho đến khi Niệm Thanh dần tỉnh lại, cô bé mới nhai rồi nuốt quả nho đang ngậm trong miệng.
Cô bé mở mắt, từ trên giường bò dậy rồi mơ màng gọi ra ngoài: “Em đói!”
Ngoài cửa có bóng người lay động, Tạ Quân Từ đi vào, hắn rót một chén nước, đưa cho cô bé.
“Uống hớp nước trước đi, sắp có cơm ăn rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngu Niệm Thanh ngủ một giấc đến tận chiều, các sư huynh đều không đánh thức cô bé.
Cô bé bưng ly uống nước, Tô Khanh Dung cũng vào phòng, ngồi xuống sau lưng cô bé, chải tóc cho cô bé.
“Thanh Thanh, lần sau không cần nỗ lực như vậy, ban ngày tu luyện, buổi tối phải nghỉ ngơi.” Hắn khuyên nhủ: "Nỗ lực quá mức, không tốt cho cơ thể, dễ bị biến thái. Giống như nhị sư huynh của em vậy.”
Tần Tẫn vừa đến ngoài phòng, liền nghe thấy Tô Khanh Dung đang nói xấu sau lưng mình.
“Tô Khanh Dung, lá gan của ngươi bây giờ càng lúc càng lớn rồi đấy.” Tần Tẫn vén rèm lên, hắn nói: "Xem ra có thời gian chúng ta phải so chiêu một trận cho ra trò.”
Hắn bưng một cái khay, đặt điểm tâm trước mặt Niệm Thanh. Ngu Niệm Thanh cầm lên liền nhét vào miệng, trông có vẻ đói thật.
Tô Khanh Dung bện tóc xong cho cô bé, dùng Phược Tiên Thằng buộc lại, rồi mới nhìn về phía Tần Tẫn.
Hắn đi đến bên cạnh Tần Tẫn, thần bí hỏi: “Sư huynh, các huynh tu luyện… làm thế nào mà đến được Phân Thần kỳ vậy? Nếu ta cũng nỗ lực một chút, trong vòng năm năm có thể đột phá Nguyên Anh kỳ không?”
Nghe Tô Khanh Dung nói, Tạ Quân Từ và Tần Tẫn liền biết Tô Khanh Dung bị sự tiến bộ quá nhanh của Thanh Thanh làm cho có chút áp lực.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Dù mấy năm nay hắn vẫn luôn không có chí tiến thủ, nhưng không có nghĩa là hắn hy vọng mình thật sự bị sư muội xem thường. Hai vị sư huynh đều hiểu được nỗi lo của hắn, tuy họ cảm thấy Thanh Thanh không phải đứa trẻ như vậy, nhưng cũng không ai vạch trần.
Nếu Tô Khanh Dung thật sự có thể vì vậy mà chăm chỉ tu luyện, cũng chưa chắc không phải là một chuyện tốt.
“Vậy phải xem ngươi nỗ lực đến đâu.” Tần Tẫn hừ nhẹ: "Nếu cũng có được tinh thần như Thanh Thanh, có lẽ còn có chút khả năng.”
Tô Khanh Dung: "…"