Ống tay áo trượt đến khuỷu tay, chạm vào người hắn. Thiếu niên lập tức thu tay lại, cúi đầu tìm xem thứ gì đã chạm vào mình, kết quả chẳng tìm thấy gì. Hắn ta lại nhìn xuống dưới ghế, lúc khom lưng tay áo lại hạ xuống, làm thiếu niên kinh ngạc đến mức gần như nhảy dựng lên.
Bên kia, các sư huynh ngồi trong đình, họ nhìn cảnh tượng này, không khỏi lắc đầu.
“Hắn có phải hơi ngốc không?” Tô Khanh Dung nghi ngờ.
“Đúng là có chút.” Tần Tẫn tán đồng.
Tạ Quân Từ nói: “Lại có chút giống ngươi.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tần Tẫn: "…"
Hắn và Tạ Quân Từ sớm muộn gì cũng phải đánh một trận nữa.
Không biết có phải vì bị Tần Tẫn và Tạ Quân Từ cưỡng ép tắm rửa hay không, mà thiếu niên tuy không có tính công kích, nhưng thái độ với họ lại vô cùng căng thẳng.
Chỉ cần hai người họ đến gần trong phạm vi năm thước, thiếu niên liền sẽ cảnh giác kéo ra khoảng cách.
Hắn ta thật ra không bài xích Tô Khanh Dung như vậy, nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng hắn xuất hiện trước mặt mình. Nếu muốn có tiếp xúc tay chân, nhất thiết phải có Niệm Thanh ở bên cạnh an ủi hắn mới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu Ngu Niệm Thanh ở đó, hắn liền sẽ trốn sau lưng cô bé, dùng cô bé để tạo khoảng cách với những người khác. Nếu cô bé đi nơi khác, hắn hoặc là sẽ đi theo, hoặc là sẽ dừng lại tại chỗ, sau đó trốn sau ghế dựa lén lút quan sát – chiếc ghế đó rõ ràng là do các sư huynh chuyển đến định cho hắn ngồi!
Thiếu niên không quen ngồi ghế, hắn giống như một con thú hoang nhỏ đi vào một nơi xa lạ, chỉ bằng lòng ngồi bên cạnh vật che chắn an toàn, có chút gió thổi cỏ lay liền sẽ vô cùng căng thẳng, đặc biệt là lúc Niệm Thanh và Tề Yếm Thù rời đi để tu luyện tâm pháp.
Các sư huynh vốn đã dùng pháp bảo biến ra thêm một gian nhà ở trong rừng, định cho thiếu niên ở tạm, nhưng hắn lại như rất ghét những kiến trúc có thể bị nhốt vào này, nhất quyết không chịu đến gần.
Vốn dĩ ba người Tạ Quân Từ nghĩ rằng dù hắn không muốn vào nhà nghỉ ngơi, nhưng vừa tắm rửa xong còn thay quần áo mới, cũng không nên cứ cọ tới cọ lui trên mặt đất. Nhưng khổ nỗi, thiếu niên đến ghế cũng không chịu ngồi, chỉ xem hắn như một vật che chắn.
Không còn cách nào, Tô Khanh Dung tìm một chiếc chiếu, trong ánh mắt cảnh giác của thiếu niên trải ra trước mặt hắn.
Nếu không muốn vào nhà, cũng không muốn ngồi trên ghế, vậy trải một chiếc chiếu ở bên ngoài cũng được chứ nhỉ.
Kết quả, thiếu niên dường như không hề biết chiếc chiếu này dùng để làm gì. Hắn ta ngồi xổm bên cạnh hồi lâu, rồi cẩn thận kéo chiếc chiếu lại gần, sau đó bắt đầu đưa tay ra xé hắn.
“Thằng nhóc con này, sao lại phá phách thế!” Tần Tẫn vẫn luôn lén lút quan sát ở bên cạnh thấy cảnh này, tức thì đầu óc bắt đầu đau nhức.
Thiếu niên bị tiếng nói đột ngột của hắn dọa cho giật mình, hắn ném chiếc chiếu đi, trốn sau một cái cây, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.
Tạ Quân Từ bất đắc dĩ nói: “ Hắn có hiểu đâu, ngươi tức giận với hắn làm gì.”
Các sư huynh quyết định tạm thời mặc kệ hắn, để hắn tự mình từ từ thích ứng, kẻo cứ căng thẳng mãi như vậy.
Quả nhiên, sau khi không còn ai chú ý, thiếu niên dần thả lỏng. Hắn ta ló đầu ra từ sau thân cây, thấy ba vị sư huynh vẫn luôn ở trong đình nghỉ mát xa xa uống trà, không nhìn về phía này, hắn lúc này mới cẩn thận bò ra ngoài, nhanh chóng túm chiếc chiếu lại.