Sau cây vẫn luôn truyền đến tiếng sột soạt, các sư huynh không nhịn được nhìn qua, liền thấy thiếu niên đã biến trở lại thành một con sói trắng nhỏ, một bên mài vuốt trên chiếu, một bên cắn, xé chiếc chiếu thành từng mảnh.
“Sói yêu cũng cần mài vuốt sao?” Tô Khanh Dung nhỏ giọng hỏi.
Tần Tẫn mặt không biểu cảm, nói với vẻ ghét bỏ: “Hắn chỉ đang nghịch lung tung thôi. Chỉ có những con non chưa hiểu chuyện mới chơi như vậy, yêu tộc thiếu niên sẽ không ấu trĩ thế đâu.”
Trong lúc hắn đang nói, con sói trắng nhỏ đã lăn lộn trên đống chiếu rách còn lại, sau đó cắn một cành cây rồi quăng lên.
Các sư huynh: "…"
Con sói này hết thuốc chữa rồi.
Một lát sau, con sói trắng nhỏ bỗng hung dữ cắn lấy đống lá rụng dưới gốc cây, vừa cắn vừa nhai, dường như đang ăn những quả khô nhỏ lẫn trong lá cây, hơn nữa hắn thế mà lại nuốt luôn cả lá!
Tạ Quân Từ cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa, hắn đặt chén trà xuống: “Ngươi đi làm cho hắn ít thịt ăn đi.”
Lời này rõ ràng là nói với Tô Khanh Dung, trong các sư huynh đệ chỉ có hắn biết nấu cơm.
Tô Khanh Dung cũng gật đầu.
Hắn đứng dậy, con sói nhỏ sau cây lập tức ngẩng đầu, căng thẳng dựng thẳng tai lên, không còn vẻ tự do tự tại như lúc nãy. Đôi đồng tử hắn nhìn chằm chằm vào Tô Khanh Dung, cho đến khi hắn biến mất, hắn mới lại cúi đầu bới tìm quả trong đống lá.
“Đừng ăn nữa!” Tần Tẫn nhíu mày: "Toàn là quả thối cả, ngươi nghỉ một lát đi, sẽ có thịt cho ngươi ăn.”
Con sói nhỏ tru lên một tiếng “ao ô ô”, sau đó tiếp tục không nghe khuyên bảo mà tìm quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thái dương Tần Tẫn giần giật.
Tạ Quân Từ hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi có thể nghe hiểu lời của đối phương sao?”
“Có thể.” Tần Tẫn xoa mũi, hắn nhắm mắt nói: "Hắn nghe hiểu chúng ta nói gì, chỉ là hắn hẳn đã duy trì hình thú quá lâu, nên không nói được nhiều.”
“Vậy lúc nãy hắn nói gì?” Tạ Quân Từ hỏi.
Tần Tẫn mở mắt, hắn mặt không biểu cảm nói: “Thằng nhóc này không tin ta, cảm thấy ta không cho hắn bới quả là muốn giành với hắn, hắn tuyên bố sẽ không để lại cho ta một chút nào.”
Tạ Quân Từ nghe xong lời này, lại có chút bất đắc dĩ.
Hắn đã nuôi lớn Thanh Thanh, tính tình không còn sắc bén như trước, ngược lại bình thản và bao dung hơn rất nhiều.
Tuy thiếu niên này thân phận không rõ, nhưng thấy hắn đói đến mức ăn bao nhiêu điểm tâm, hoa quả cũng không no, ngay cả quả hỏng trong lá rụng cũng phải ăn, rất khó để Tạ Quân Từ không nghĩ đến dáng vẻ ban đầu của Niệm Thanh.
Một lát sau, mùi thịt từ nhà bếp dần dần bay tới.
Con sói nhỏ đột nhiên đứng bật dậy từ đống lá, trên mũi hắn còn dính một chiếc lá, đôi mắt đã nhìn thẳng tắp về phía nhà bếp.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Ngươi thấy chưa, ta không lừa ngươi nhé.” Tần Tẫn lạnh lùng nói.
Con sói trắng nhỏ đứng im như tượng, mắt không chớp, cho đến khi Tô Khanh Dung mang ra một cái chậu lớn, trong chậu đầy ắp thịt đã nấu chín.
Hắn bất giác bước lại gần, thậm chí đã quên cả cảnh giác với họ. Mãi cho đến khi đứng trước mặt Tô Khanh Dung, hắn mới đột nhiên hoàn hồn, lại lùi về sau một bước lớn, trong cổ họng phát ra tiếng đe dọa.
Tô Khanh Dung đã nhìn ra hắn chỉ đang làm bộ làm tịch để thể hiện mình lợi hại. Nhưng thật ra thiếu niên rất nhạy cảm, sau khi nhận ra họ không có ác ý, hắn cũng không còn ý định tấn công như lúc đầu, chỉ là quá trình người khác đến gần liền phải hung dữ “ô ô” vẫn phải diễn ra.