“Là thế gia, hẳn là sẽ ở nơi tốt hơn một chút chứ?” Tô Khanh Dung nói: "Chúng ta cứ bắt đầu tìm từ các phủ đệ.”
Tạ Quân Từ nói: “Tách ra tìm cho nhanh.”
“Không được.” Tần Tẫn và Tô Khanh Dung cùng nhau từ chối.
Hai người họ đã quyết tâm phải hành động cùng Tạ Quân Từ, làm Tạ Quân Từ phiền hết sức nhưng không còn cách nào, chỉ có thể đi tìm từng phủ đệ một.
Hai trăm năm, rất nhiều nơi trong thành đã thay đổi, làm Tạ Quân Từ có một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Thành Thiên Hạc đã từng là một nơi người người qua lại tấp nập, có đông đảo thế gia, giao thương ở đây cũng rất thường xuyên. Bây giờ lại khác, tiên thành Thiên Hạc hiện tại còn hoang vắng hơn cả trăm năm trước.
Rất nhiều phủ đệ sau khi các thế gia rời đi đã không còn, có cái bị dân chúng xem như nhà kho chứa đồ, có cái thậm chí dùng để nuôi gia cầm.
Đi một lúc, Tô Khanh Dung bỗng nói: “Có phải cái phía trước kia không?”
Ở cuối phố, có một tòa phủ đệ, trên cửa lớn treo tấm biển Chu phủ. Chẳng qua tường ngoài trông có chút cũ nát, cửa cũng đã cũ, nhiều chỗ đã bong sơn, không có vẻ ngăn nắp, sáng sủa như các thế gia ở các tiên thành khác.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nhìn chăm chú vào Chu phủ trước mặt, Tạ Quân Từ sững người.
Những ký ức tưởng chừng đã bị hắn quên đi, phủ bụi trong góc, dần dần trồi lên mặt nước. Giọng nói của các thiếu niên vang lên bên tai hắn.
"Đánh nó đi! Chu đại ca"
"Chu đại ca cố lên, đánh thắng Tạ nhị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chu lão đại, ngươi phạm quy!"
…
Ba người đi đến trước cửa, Tô Khanh Dung do dự: “Chúng ta cứ thế gõ cửa đi vào sao?”
“Gõ đi.” Tạ Quân Từ nói.
Tần Tẫn tiến lên một bước, hắn vỗ vỗ cửa. Một lát sau, bên trong truyền đến tiếng bước chân, một tên gia nhân mở hé cửa, không hiểu hỏi: “Các vị là?”
“Chu Chính Đồ còn ở đây không?” Tạ Quân Từ hỏi.
“Chu Chính Đồ? Ai là Chu Chính Đồ?” Tên gia nhân có chút m.ô.n.g lung: "Các vị có phải tìm nhầm người không?”
“Mộc Đầu, sao vậy?” Trong sân truyền đến giọng một bà lão.
Tên gia nhân quay đầu: “Trương ma ma, có người muốn tìm Chu Chính Đồ, có phải tìm nhầm chỗ không ạ?”
“Chu Chính Đồ…? Gia chủ của chúng ta chính là Chu Chính Đồ mà.” Cửa lại mở lớn hơn một chút, bên trong là một bà lão trông giống như quản sự, bà nhìn về phía ba người, không hiểu: “Ba vị ngài là?”
“Trăm năm trước từng gặp ông ấy.” Tạ Quân Từ nói với giọng thanh đạm: "Ông ấy có nhà không?”
Tuy ba sư huynh đệ sau khi dịch dung vẫn trông rất trẻ, nhưng ở Tu Tiên giới rất khó dựa vào ngoại hình để phán đoán tuổi tác và thân phận của đối phương. Trương ma ma bảo tên gia nhân đi hỏi một chút, một lát sau, tên gia nhân chạy về, thở hổn hển nói: “Gia chủ đại nhân mời họ qua.”
Ba sư huynh đệ đi vào Chu phủ.
Bên trong phủ đệ cũng có thể nhìn ra một ít cảm giác cũ kỹ. Hoa viên tuy được người ta cắt tỉa, nhưng rõ ràng khó có thể duy trì chất lượng quá cao, vẫn có chút hỗn loạn, dường như cũng không có nhiều hạ nhân.
Họ đi một mạch vào nội viện, đến ngưỡng cửa, Tạ Quân Từ liền thấy một lão nhân tóc bạc trắng đang ngồi bên bàn viết chữ, bên cạnh lò bếp đang đốt khói, mùi hương dường như là của một loại thảo dược nào đó.