Lão giả ho vài tiếng, hắn ngẩng đầu, đánh giá ba người trước mặt, rồi nói một cách bình thản, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt: “Nghe nói vài vị đạo hữu muốn gặp lão phu, nhưng sao lão phu thấy ba vị đạo hữu trông không quen mặt?”
Tạ Quân Từ nhìn chăm chú vào hắn, thấp giọng nói: “…Chu lão đại?”
Kẻ từng là cầm đầu đám công tử ăn chơi trong thành, thường xuyên dắt theo các công tử khác đi gây rối khắp nơi, cùng hắn so chiêu đánh nhau, thua rồi lại chơi không đẹp, còn dùng chân khí làm hắn bị thương… thật sự là hắn ta sao?
Chu Chính Đồ sững người, hắn không hiểu: “Chu lão đại nào?”
Hắn đã lớn tuổi, rõ ràng đã quên mất chuyện thời niên thiếu.
Tạ Quân Từ liền bỏi dịch dung, gương mặt lạnh lùng ngẩng lên, hắn nói: “Ta là Tạ Quân Từ, ngươi còn nhớ ta không?”
Chu Chính Đồ sửng sốt, hắn nhìn chăm chú vào Tạ Quân Từ, đồng tử co rút lại, cả người đều ngây ra, một lát sau mới vừa mừng vừa sợ nói: “Tạ Quân Từ? Ngươi, ngươi thật sự là Tạ Quân Từ, Tạ lão nhị?”
“Là ta.”
Tay lão nhân run lên, bút lông rơi xuống đất cũng không kịp nhặt, dường như muốn bước nhanh qua xem Tạ Quân Từ, nhưng chân cẳng hắn có vẻ không được lanh lẹ, vội quá suýt nữa thì ngã, may mà Tạ Quân Từ đỡ được hắn.
Chu Chính Đồ hai tay vỗ vai Tạ Quân Từ, hắn cảm khái: “Ngươi một chút cũng không già, trông so với lúc đó chỉ như lớn thêm mười mấy tuổi. Ngươi bây giờ tu vi gì rồi?”
“Phân Thần.” Tạ Quân Từ nói.
“Không tệ, không tệ. Lúc đó ta đã thấy ngươi có thiên phú, quả nhiên là vậy.” Chu Chính Đồ nói năng lộn xộn mà cười: "Thật không sai… khụ khụ khụ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn quá kích động, thế mà lại ho sù sụ.
Tô Khanh Dung cứu người đã thành thói quen, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay lão giả, kiểm tra một chút, trong lòng liền trầm xuống.
Chu Chính Đồ suy yếu không phải vì bệnh hay trúng độc, mà là vì thọ nguyên sắp cạn.
“Ta vạn lần không bằng ngươi, tham sống sợ c.h.ế.t sống thêm trăm năm, đã đủ rồi.” Chu Chính Đồ được đỡ ngồi xuống, hắn vỗ tay Tạ Quân Từ, già nua cười nói: "Thế gia không nên tu tiên a. Mấy năm nay nhìn phụ mẫu, huynh đệ, con cái ta từng người một ra đi, ta đã sớm không muốn sống nữa. Đạo tâm đã vỡ, thì thật sự không còn tiến triển được nữa. Nhưng mà có thể trước khi c.h.ế.t còn được nhìn thấy cố nhân, trong lòng ta cũng thấy an ủi.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tô Khanh Dung không nhịn được nói: “Chu gia chủ, không cần bi quan như vậy, ngài ít nhất còn có thể sống được vài năm nữa.”
Chu Chính Đồ nhìn về phía hắn, lại nhìn về phía Tạ Quân Từ, hỏi: “Con trai của ngươi à?”
Tạ Quân Từ bất đắc dĩ: “Là sư đệ.”
Lão giả bừng tỉnh, hắn cười nói: “Cảm ơn sư đệ.”
Chu Chính Đồ thật sự vô cùng vui mừng, cứ nắm lấy tay Tạ Quân Từ ôn lại chuyện cũ, chẳng qua gần như đều là hắn nói, Tạ Quân Từ về cơ bản không mở miệng.
“Tạ lão nhị, mặt ngươi không đổi, nhưng tâm tính đã thay đổi nhiều rồi.” Chu Chính Đồ nói: "Trước đây miệng lưỡi ngươi lanh lợi, thấy ai khó chịu là phải đánh nhau, sao bây giờ lại thành một cái hũ nút.”
Nghe Tạ Quân Từ bị nói móc, Tô Khanh Dung và Tần Tẫn đều rất muốn cười, nhưng đã nhịn xuống.
“Ngươi cũng thay đổi rất nhiều.” Tạ Quân Từ nói: "Trước đây dắt theo một đám công tử ăn chơi gây chuyện khắp nơi, bây giờ thì ra dáng một gia chủ.”