Hắn không khỏi thở dài một tiếng.
“Sở Chấp Ngự, lại đây.” Tần Tẫn nói.
Con sói trắng nhỏ đang đấu trí đấu dũng với không khí, đầu cũng không thèm ngoảnh lại, cái đuôi ướt sũng qua loa vẫy vẫy.
“Không qua đây nữa ta sẽ mách Thanh Thanh.” Tần Tẫn nhướng mày: "Ba, hai…”
Con sói trắng nhỏ quay đầu, nó u oán nhìn hắn một cái, lúc này mới chạy tới.
Một rồng một sói đi vào căn nhà tranh nhỏ của Tần Tẫn. Con sói trắng ngựa quen đường cũ nhảy lên giường, nước cứ thế nhỏ giọt tong tong từ lông xuống.
Đợi đến khi Tần Tẫn đến gần, nó bỗng nhiên bất ngờ giũ lông, tức thì nước b.ắ.n tung tóe, chẳng qua đều bị một lớp vô hình chặn lại cách thân Tần Tẫn một tấc.
Tần Tẫn hừ cười một tiếng, vô tình trào phúng: “Một nhóc con không có tu vi, ngươi còn non lắm.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Con sói trắng nhỏ kêu “ao ô” một tiếng, nó mang theo vẻ uể oải vì trò đùa dai không thành công mà dựa lại gần. Bàn tay to rộng của Tần Tẫn vỗ lên đỉnh đầu nó, đè bẹp cả đôi tai.
Chân khí của hắn làm khô lông của nó, con sói trắng nhỏ biến trở lại thành thiếu niên, chỉ là trên đầu còn đội đôi tai sói màu trắng.
Tần Tẫn lấy ra một vò rượu, vừa mới rót đầy cho mình, liền phát hiện thiếu niên đang nắm lấy cái đuôi rồng chưa thu lại của hắn, tò mò nghiêng đầu nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trông trẻ con vô cùng mài giũa tâm tính, Tần Tẫn chỉ thở dài một tiếng, rồi tiếp tục lười biếng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, tự mình uống rượu, coi thiếu niên đang chơi với đuôi mình bên cạnh như không khí.
Mãi cho đến khi Sở Chấp Ngự dường như có ý định há miệng cắn đuôi rồng của hắn, Tần Tẫn lúc này mới thu đuôi về.
“Không được tùy tiện cắn đuôi người khác.” Tần Tẫn nói: "Không lễ phép.”
Hơn nữa hắn ta cũng không cắn nổi đâu, đừng có mà gãy răng.
Thiếu niên ngồi xếp bằng, hắn ta ngẩng đầu lên: “Đói.”
“Ta không ăn, lát nữa về tìm Tô Khanh Dung.” Tần Tẫn lười biếng nói.
Một lát sau, Tần Tẫn mới xách thiếu niên đã được thả sức về lại chủ phong.
Những ngày như vậy đã trở thành thường ngày, sư phụ và các sư huynh đều đã vô hình trung quen với cuộc sống nuôi trẻ.
Mấy tháng sau, lúc Niệm Thanh qua sinh nhật tám tuổi, các người lớn liền quyết định đặt một ngày sinh nhật cho thiếu niên. Sở Chấp Ngự đối với những chuyện này thật ra không hiểu lắm, hắn ta chỉ ngây thơ mờ mịt biết rằng ngày sinh nhật dường như sẽ có chút đặc biệt, mọi người sẽ tụ tập cùng nhau ăn cơm.
Sở Chấp Ngự đến cả ký ức trước khi bị giam trong lao ngục cũng không có, tự nhiên cũng không biết sinh nhật của mình là khi nào. Tề Yếm Thù đã tự quyết định đặt cho hắn ta vào tháng mười, cũng chính là tháng mà họ gặp được hắn ta ở thành Lan Nhược lúc trước.
Về phần ngày cụ thể, thì để hắn ta tự chọn một ngày, cuối cùng định vào hạ tuần tháng mười.
Ngoài sinh nhật ra, chính là tuổi tác của hắn ta… Thiếu niên tự mình không nhớ, nên chỉ có thể dùng cốt linh để xem, đại khái là khoảng mười, mười một tuổi. Chỉ là không biết những chuyện mà những kẻ đó làm trong lao ngục có thúc đẩy sự trưởng thành của cơ thể hắn ta không, nên tuổi này cũng chỉ có thể xem như là ước chừng.
Tổng hợp lại, tuổi của Sở Chấp Ngự hẳn là trong khoảng từ chín đến mười một tuổi. Các sư huynh liền để hắn ta tự chọn một tuổi, thiếu niên lập tức chọn mười, bởi vì hắn ta gần đây đang luyện tập viết các thành ngữ liên quan đến số mười, mở miệng là đọc được vài câu thành ngữ.