Thế là, mọi chuyện đã được quyết định.
Đến tháng mười, sư phụ và sư huynh giống như hai tháng trước tổ chức sinh nhật cho Niệm Thanh, cũng dùng quy cách tương tự để tổ chức sinh nhật cho hắn ta, chẳng qua để phù hợp với khẩu vị của thiếu niên, trên bàn hơn phân nửa đều là các loại thịt.
Ngoài ra, thiếu niên còn nhận được quà.
Thương Lang Tông không thiếu tiền, những pháp bảo linh tinh quý hiếm đó ngày thường cũng đã cho thiếu niên rồi, hắn ta không hiểu giá trị của những pháp bảo này, đưa cho hắn ta hắn ta cũng sẽ không thích. Cho nên quà vào ngày sinh nhật, các người lớn chuẩn bị đều là đồ chơi.
Sở Chấp Ngự nhận được một con chuồn chuồn gỗ không cần chân khí, chỉ cần ném ra là có thể bay một lát rồi rơi xuống. Còn nhận được một quả cầu được biến từ pháp bảo thành đồ chơi, nối liền với một sợi dây thừng, lúc hắn ta một mình hoặc cùng Tần Tẫn, Tô Khanh Dung, liền có thể biến thành nguyên hình để chơi.
Hai món đồ chơi này, một cái là do Tô Khanh Dung làm, một cái là do Tần Tẫn làm. Còn lại là một số đồ chơi Tạ Quân Từ mua từ bên ngoài, đặt trước mặt thiếu niên cũng là một đống nhỏ.
Thiếu niên vừa mừng vừa lo mở to mắt, hắn ta theo bản năng đưa hết đồ chơi cho Thanh Thanh, Thanh Thanh lại đẩy về, cô bé cười nói: “Đây là đồ chơi của huynh mà, chúng ta lát nữa tìm một cái hộp để đựng nhé.”
Thế là, thiếu niên liền ôm chặt đồ chơi, đôi mắt trở nên sáng lấp lánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy cảnh này, sư phụ và các sư huynh đều rất vui mừng.
Mấy tháng qua, Sở Chấp Ngự đều chơi cùng Thanh Thanh. Đồ chơi hiện có hoặc là do Thanh Thanh đưa cho hắn ta, hoặc là từ những tác phẩm gỗ mà Tô Khanh Dung niêm phong từ quá khứ, chẳng qua những tác phẩm điêu khắc gỗ trước đây của hắn đều cần chân khí để thúc giục, thiếu niên cầm cũng chỉ có thể xem như đồ trang trí.
Lần này, đồ chơi là do Tô Khanh Dung đặc biệt cải tiến làm ra, không cần chân khí cũng có thể chơi.
Không biết có phải vì sói rất nhạy cảm với lĩnh vực và địa vị cá nhân hay không, mà trước đây lúc hắn ta chơi cùng Thanh Thanh, về cơ bản đều là Thanh Thanh chủ đạo, cô bé muốn chơi thế nào hắn ta liền chơi theo thế đó, chưa bao giờ giành đồ chơi, chỉ thỉnh thoảng sẽ ngồi xổm một bên nhìn đồ chơi với vẻ thèm muốn.
Người ngoài thấy, không biết còn tưởng hắn ta là một đứa trẻ đáng thương bị bắt nạt.
Lần sinh nhật này, các sư huynh đặc biệt làm đồ chơi dành riêng cho hắn ta. Kết quả lúc hai đứa trẻ chơi cùng nhau sau đó, thiếu niên vẫn đi theo Thanh Thanh, như một tiểu tùy tùng đi theo người ta.
… Hiểu rồi, thì ra hắn ta không phải thích đồ chơi trong tay Thanh Thanh, hắn ta chính là bằng lòng đi theo cô bé chơi.
Nhưng đồ chơi của chính hắn ta cũng có tác dụng. Mỗi lần thiếu niên cùng Tần Tẫn đến ngọn núi của hắn, liền sẽ khôi phục hình dạng sói, cắn quả cầu quấn lấy Tần Tẫn đòi chơi kéo co.
Cả người Tần Tẫn đã c.h.ế.t lặng. Lúc trước khi hắn làm đồ chơi, vạn lần không ngờ tới cuối cùng người chơi cùng nó lại là chính mình.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Ngoài ra, cuộc sống ở Thương Lang Tông dần dần đi vào quỹ đạo. Niệm Thanh mỗi ngày đọc sách, luyện kiếm, tu luyện tâm pháp, chơi cùng thiếu niên, đốc thúc hắn ta học tập, còn cùng các sư huynh chơi đùa, mỗi ngày đều trôi qua rất phong phú.