Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 580



Y không có gì thay đổi so với bảy năm trước.

"Ngươi đã trưởng thành rồi, Tùng Trạch." Đôi môi mỏng của Hạc Vũ Quân khẽ cong lên, y nói: "Mau lại đây."

Ngu Tùng Trạch đi đến trước mặt y. Đến gần hơn, quỷ khí trên nam nhân càng ập thẳng vào mặt.

Năm đó hồn phách hắn quay về thân thể là nhờ m.á.u của Hạc Vũ Quân cứu, nên hắn rất quen thuộc với khí tức của y. Nhưng tu vi của Ngu Tùng Trạch đã đến Kim Đan kỳ, trở nên nhạy bén hơn nhiều, lại theo bản năng mà cảm thấy khó chịu và kháng cự với quỷ khí và ma ý.

Sự va chạm phức tạp của hai luồng khí tức khiến Ngu Tùng Trạch phải cụp mắt xuống, hắn thấp giọng nói: "Đại nhân."

"Năm đó không phải đã nói rồi sao, cứ gọi ta là Hạc Vũ Quân là được." Hạc Vũ Quân phe phẩy cây quạt, cười nói: "Xoay một vòng ta xem nào, ừm, cao hơn rồi, cũng trưởng thành, trầm ổn hơn. Quả thật có dáng vẻ của một tu sĩ Kim Đan kỳ. Trường Hồng đã chọn bản mệnh kiếm cho ngươi chưa?"

"Vẫn chưa." Ngu Tùng Trạch thành thật đáp: "Sư phụ nói sau này ở Vạn Tông Đại Hội và đại hội luận đạo ở Kiếm Trủng, sẽ cho ta chọn kiếm."

Hắn nhạy bén nhận ra Hạc Vũ Quân đã im lặng một lát.

Không biết từ lúc nào, quỷ khí trên người Hạc Vũ Quân đã hoàn toàn tiêu tán, dường như đã bị y áp chế xuống.

"Lại đây ngồi đi." Nam nhân nói.

Ngu Tùng Trạch theo y ngồi xuống bên bàn, liền nhìn thấy trên bàn có đặt điểm tâm và trà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nếm thử đi, đặc sản của Đông Ngự ở Ma giới đấy." Hạc Vũ Quân cười nhạt: "Giới Tu Tiên cái gì cũng tốt, nhưng e là không ăn được đồ của Ma giới đâu."

Thật ra Ngu Tùng Trạch không khát cũng không đói. Ngược lại, hắn quá sợ Hạc Vũ Quân sẽ bắt mình làm điều bất lợi cho Trường Hồng và giới Tu Tiên, nên căng thẳng đến không nuốt nổi, một miếng cũng không muốn ăn.

Dưới ánh mắt chăm chú của Hạc Vũ Quân, Ngu Tùng Trạch cầm lấy miếng điểm tâm, miễn cưỡng ăn từng chút một, thực chất không hề nếm ra được chút hương vị nào.

"Ngon ạ." Người thanh niên thấp giọng nói.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Hạc Vũ Quân nhìn hắn, một lúc lâu sau mới ôn tồn nói: "Uống nước đi, cho đỡ khô họng."

Ngu Tùng Trạch nghe lời cầm lấy chén trà.

Hắn vừa uống, vừa nghe Hạc Vũ Quân nói: "Mấy năm nay ta vẫn luôn tìm kiếm Đạp Tuyết, vốn định xem nó như món quà phá cảnh cho ngươi, không ngờ vẫn luôn không có manh mối. Có lẽ thời gian không đúng, rất nhiều chuyện cũng sẽ theo đó mà thay đổi."

Ngu Tùng Trạch uống xong trà, ngẩn người nhìn về phía Hạc Vũ Quân. Hạc Vũ Quân ôn tồn nói: "Ngươi cũng không cần sốt ruột, cứ tìm thêm, rồi sẽ tìm được."

Lần trước ở chung, Ngu Tùng Trạch vẫn là một thiếu niên phàm nhân không có tu vi, rất nhiều chuyện hắn không nhìn ra được. Nhưng hôm nay ở chung, hắn lại cảm thấy một cách khó hiểu rằng Hạc Vũ Quân không giống "chủ thượng" hay "đại nhân", và sự quan tâm của Hạc Vũ Quân đối với hắn, dường như cũng vượt xa sự quan tâm dành cho một quân cờ.

Nếu nam nhân này m.á.u lạnh vô tình, có lẽ Ngu Tùng Trạch đã có thể hoàn toàn đứng về phía giới Tu Tiên. Nhưng sự quan tâm chăm sóc của y đối với mình không giống quan hệ chủ tớ trên dưới, ngược lại giống như một trưởng bối, càng khiến Ngu Tùng Trạch trong lòng khó chịu.

"Đại nhân không cần phải phí tâm." Ngu Tùng Trạch thấp giọng nói: "Có lẽ Đạp Tuyết đã đầu thai chuyển thế rồi."

Hạc Vũ Quân cũng không tranh luận, y chỉ cười cười, nói: "Ăn thêm chút nữa đi."