Ngu Tùng Trạch ăn mà thấy vị như nhai sáp. Hắn cứng đờ ăn hết một đĩa điểm tâm, nhưng không hề nếm ra được chút hương vị nào.
Hắn vẫn luôn chờ đợi Hạc Vũ Quân ra lệnh cho mình, hoặc hỏi hắn một vài bí mật liên quan đến Trường Hồng Kiếm Tông hay giới Tu Tiên, nhưng nam nhân lại trước sau không mở miệng.
Ngu Tùng Trạch thấy y phe phẩy cây quạt, mắt cứ nhìn ra ngoài điện, như đang... chờ đợi điều gì đó?
Không đợi hắn nghĩ thông suốt, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân vội vã, phụ tá đắc lực của Hạc Vũ Quân là Phan Huy bước vào.
"Chủ thượng." Phan Huy trầm giọng nói."Phỏng đoán của ngài là đúng, có người của giới Tu Tiên đã đi theo."
Cái gì?
Ngu Tùng Trạch giật mình, hắn ngay lập tức luống cuống giải thích: "Ta, ta không có nói chuyện này cho người khác..."
"Ta biết."
Hạc Vũ Quân trông rất bình tĩnh. Y dùng quạt chỉ lên không trung, trước mặt hai người tức khắc hiện ra một hình ảnh.
Lúc này Ngu Tùng Trạch mới nhận ra, Hạc Vũ Quân đã giăng thiên la địa võng trong khu rừng hoang vắng này. Mà vị tu sĩ áo đen với khí tức lạnh lẽo ở trung tâm hình ảnh, không phải Thẩm Vân Sơ thì là ai?
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Mắt Thẩm Vân Sơ rũ xuống, dù rơi vào bẫy của kẻ địch, cảm xúc của hắn vẫn không một gợn sóng.
Tay hắn nắm chuôi kiếm, mắt lạnh quan sát, không lập tức động thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hạc Vũ Quân cười nói: "Đây không phải là tiểu kiếm tiên Thẩm Vân Sơ Thẩm đạo hữu lừng lẫy danh tiếng đó sao, lại có thể ghé thăm tệ xá, thất kính thất kính."
Thẩm Vân Sơ ngước mắt lên, giọng nhàn nhạt: "Ra đây nói chuyện."
"Tại hạ tuy muốn mời Thẩm tiểu hữu vào trong uống một chén trà, nhưng đáng tiếc chỉ dựa vào một mình ngươi, vẫn chưa đủ tư cách." Hạc Vũ Quân ôn tồn nói: "Thẩm tiểu hữu dù sao cũng là phận làm đệ tử, vẫn chưa xuất sư. Tại hạ lại lớn hơn tiểu hữu rất nhiều tuổi, có một số chuyện, chưa chắc đã nói chuyện hợp với Thẩm tiểu hữu được."
"Vậy bổn quân liệu có đủ tư cách để nói chuyện với đạo hữu một phen không?" Lúc này, trên bầu trời, truyền đến giọng nói nhàn nhạt của Tống Viễn Sơn.
Ông vận một thân bạch y, tay không cầm kiếm, trông như không hề có chút uy h.i.ế.p nào.
Tống Viễn Sơn từ trên không trung hạ xuống, ông phất tay áo rộng một cái, tức khắc ngàn vạn kiếm khí đồng loạt b.ắ.n ra, phá tan thành từng mảnh các trận pháp cao cấp đang vây quanh Thẩm Vân Sơ.
Nhưng luồng kiếm khí hung hãn mạnh mẽ như vậy, lại không hề làm hỗn loạn hướng gió, ngay cả khu rừng bên dưới cũng vô cùng yên tĩnh, không chịu bất kỳ ảnh hưởng hay lan đến nào.
"Thực lực tốt." Hạc Vũ Quân khen ngợi."Quả không hổ là tông chủ của đệ nhất kiếm tông."
Thân ảnh y chợt lóe lên, biến mất khỏi trong điện.
Ngu Tùng Trạch đã c.h.ế.t lặng. Hắn ngây người nhìn Hạc Vũ Quân nghênh đón Tống Viễn Sơn và Thẩm Vân Sơ vào trong điện.
Hai bên lại thật sự bắt đầu hàn huyên qua lại, không giống như tông chủ tiên môn và ma chủ Quỷ giới vốn đối lập nhau. Nếu người không biết mà chỉ xem cảnh này, có khi còn tưởng là bạn tốt gặp nhau.
Nhìn ba người đi vào gần, Ngu Tùng Trạch cứng ngắc đứng dậy, ngơ ngác nói: "Sư, sư tôn."
"Ngồi đi, Tùng Trạch. Tất cả cùng ngồi." Hạc Vũ Quân cười nói: "Tống tông chủ, ngài nhất định phải nếm thử lá trà này của ta, tuy không tinh xảo bằng của giới Tu Tiên, nhưng cũng có một hương vị riêng."