Ngu Tùng Trạch cố hết sức đỡ lấy chiêu thức này, ma khí trong cơ thể bị chấn động đến hỗn loạn, trong cổ họng tức khắc dâng lên vị tanh ngọt.
Lúc này hắn mới bừng tỉnh hoàn hồn, một kiếm kéo ra khoảng cách, rồi biến mất không thấy.
Ngu Niệm Thanh thu lại kiếm ý, nàng sừng sững trên trời, ngơ ngác nhìn về hướng người đó bỏ chạy.
"Thanh muội!" Liễu Tuyết Thành và Thẩm Vân Sơ đến bên cạnh nàng . Thẩm Vân Sơ cảnh giới xung quanh, còn Liễu Tuyết Thành thì kéo tay nàng , kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Người đó..." Ngu Niệm Thanh ngơ ngẩn nói: "Hắn không muốn đánh với ta?"
"Đó hẳn là phụ tá đắc lực của Quỷ chủ, Ô Minh La Sát." Liễu Tuyết Thành cau mày: "Người này không biết tu luyện đường lối nào mà lại quỷ bí như vậy. Hắn đã thế, Quỷ Ma chi chủ kia có lẽ còn nguy hiểm hơn. Nếu để lâu dài, hai người này chắc chắn sẽ trở thành đại họa trong lòng giới Tu Tiên."
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
"Việc này vượt ngoài tầm kiểm soát của chúng ta." Thẩm Vân Sơ thu kiếm, nói: "Về trước phục mệnh đã."
Trước khi đi, Ngu Niệm Thanh vẫn luôn nhìn chăm chú vào Ma Thành, trong lòng nàng có một nỗi buồn man mác, khiến nàng mãi không muốn hoàn hồn.
Kiếm quang trên không trung Ma Thành chợt lóe, bóng dáng ba sư huynh muội biến mất không thấy.
Trong Ma Điện, bước chân Ngu Tùng Trạch phù phiếm. Các thuộc hạ gặp hắn trong hành lang đều vội vàng dừng lại hành lễ. Hắn đẩy cửa vào thiên điện của mình, vừa đóng cửa lại, một ngụm m.á.u tươi liền phun ra.
Bên kia thiên điện, một con hắc khuyển to lớn như hổ tiến lại gần. Bàn chân trước trắng như tuyết của nó dừng lại bên vệt m.á.u trên đất, sau đó nó nhấc chân vòng qua vệt máu, dùng đầu dụi vào hông Ngu Tùng Trạch.
Ngu Tùng Trạch tháo mặt nạ xuống, hắn đưa tay sờ đầu con hắc khuyển. Con chó ngẩng đầu, nó có chút lo lắng nhìn Ngu Tùng Trạch, nhưng mũi lại không khỏi ngửi tới ngửi lui trên vạt áo hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con ác thú vốn nổi tiếng hung ác, đáng sợ bên ngoài, giờ lại như một đứa trẻ sơ sinh phát ra những tiếng rên rỉ, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Ngu Tùng Trạch chống người ngồi xuống, tay hắn vuốt lông nó, cười khổ nói: "Ngươi ngửi thấy mùi của muội ấy rồi, đúng không, Đạp Tuyết?"
Đạp Tuyết nằm xuống bên cạnh chủ nhân, cái đuôi có chút hưng phấn mà phe phẩy.
"Đừng bao giờ đi tìm muội ấy, cũng đừng để muội ấy biết chúng ta còn sống." Ngu Tùng Trạch vuốt ve lưng Đạp Tuyết, thấp giọng lẩm bẩm: "Như vậy là đủ rồi."
Cái đuôi của Đạp Tuyết dần dần buông xuống. Nó im lặng nhìn người thanh niên, cuối cùng đặt đầu lên đầu gối hắn.
Sắc trời dần dần tối lại, bóng dáng một người một chó dần dần biến mất trong bóng tối.
...
Trong chủ điện của Ma Điện, Hạc Vũ Quân lặng lẽ nhìn chăm chú vào bầu trời u tối của Ma giới.
Phan Huy đi đến phía sau y, nói: "Chủ thượng có chuyện gì phiền lòng sao?"
Hạc Vũ Quân điềm nhiên đáp: "Tùng Trạch vẫn chưa xuất quan sao?"
Ngày đó bất ngờ gặp Ngu Niệm Thanh, sau khi trở về Ngu Tùng Trạch liền tự nhốt mình lại, đến nay đã nửa tháng.
"Vẫn chưa ạ." Phan Huy nói: "Tiểu nhân đi thúc giục Ngu đại nhân nhé?"