Hạc Vũ Quân nhìn hoa viên ngoài điện, những đóa hoa vốn nở rộ ở giới Tu Tiên giờ đều đã khô héo trên mặt đất.
Y khẽ thở dài một tiếng.
"Ta không giữ được nó." Hạc Vũ Quân thấp giọng nói."Giống như năm đó ta không giữ được phụ mẫu và A Phù."
Năm đó, y bị Huyền Vân Đảo bắt đi. Mãi đến vài thập kỷ sau khi kéo hơi tàn trở về quê nhà, mới phát hiện toàn bộ gia tộc đã sớm bị người ta san thành bình địa, cha mẹ và vị hôn thê đã sớm về với cõi tiên.
Y vốn đang treo chút hơi tàn cuối cùng, bị cảnh này đả kích, liền buông tay trần thế.
Nhưng y không cam lòng, chấp niệm của y quá sâu, không chịu nhập luân hồi.
Y đã từ trong biển m.á.u xương cốt của Quỷ giới bò ra, từng chút từng chút ngưng tụ thân thể và xương thịt, từ một con quái vật m.á.u thịt mơ hồ tu luyện thành hình.
Vị hôn thê vốn si tình chờ đợi y mấy chục năm, lẩn quẩn ngoài hoàng tuyền. Hạc Vũ Quân đã kéo nàng vào Quỷ giới, giúp nàng tái tạo thân thể, nhưng con đường này quá đau khổ.
Quỷ tu đi ngược lại với trời đất, thân thể lúc nào cũng như sôi trào, hồn phách cũng bị ăn mòn.
Chấp niệm và tình yêu đau khổ chờ đợi y mấy chục năm, trong nỗi đau đó cũng theo đó tan thành mây khói. Vị hôn thê cầu xin y cùng nàng ra đi, cùng nhau nhập luân hồi, kiếp sau lại gặp nhau.
Y đã từ chối nàng.
Y đã tiễn nàng vào hoàng tuyền, sau đó một mình, trải qua vô số năm tháng, cuối cùng cũng bò ra khỏi Quỷ giới, trở thành y của hiện tại.
Thời gian dài như vậy trôi qua, bây giờ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngu đại nhân đối với chủ thượng trung thành và tận tâm." Phan Huy nói: "Chủ thượng nếu có ý tưởng gì, có lẽ nói thẳng với ngài ấy là tốt nhất."
"Ngươi không hiểu." Hạc Vũ Quân cụp mắt xuống, cười nhạt: "Muộn rồi, tất cả đều đã muộn. Thứ duy nhất nó muốn, lại cũng là thứ bản quân không thể cho nó."
Thứ Ngu Tùng Trạch muốn chỉ có muội muội của hắn.
Nhưng từ năm đó y cứu hắn, tất cả chuyện này đã không thể cứu vãn được nữa. Tay người thanh niên đã dính m.á.u tươi, bây giờ còn có mặt mũi nào để gặp cô bé năm xưa?
Vài năm sau trong một trận đại chiến, thân Ngu Tùng Trạch bị trọng thương, hơi thở thoi thóp.
Bàn tay thon dài, tái nhợt của Hạc Vũ Quân vô ích che lấy vết thương của người thanh niên. Tay y đã run rẩy, nhưng khóe miệng lại theo thói quen cong lên một đường cong. Y đã có chút hoảng loạn, không ngừng thấp giọng nói: "Tùng Trạch, đừng lo lắng. Sư phụ sẽ cứu ngươi, sư phụ nhất định..."
Bàn tay thấm đẫm m.á.u của Ngu Tùng Trạch đặt lên cánh tay Hạc Vũ Quân, sau đó từng chút một, không cho phép từ chối mà đẩy tay y ra khỏi vết thương của mình.
Hắn nhìn chăm chú vào y, rồi lắc đầu.
Nhận ra ý của người thanh niên, sắc mặt Hạc Vũ Quân cuối cùng cũng trở nên trắng bệch.
Ngu Tùng Trạch đã từ chối sống sót. Vì thế, y chỉ có thể trơ mắt nhìn đứa trẻ mình nuôi lớn dần dần c.h.ế.t đi.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hạc Vũ Quân m.ô.n.g lung ngẩng đầu, y bừng tỉnh nhận ra, trong ngũ giới chìm trong khói lửa chiến tranh, tất cả những người y quen biết đều đã mất.
Không ngờ bây giờ lại ứng với lời của Ma Hoàng, y sẽ không được c.h.ế.t tử tế.
Chỉ có y còn sống.