"Đạo hữu cứ nói đừng ngại." Tống Viễn Sơn nói.
Hạc Vũ Quân nhìn về phía ông.
"Tống tông chủ có từng nghe nói qua về Bạch Trạch?"
"Bạch Trạch?" Tống Viễn Sơn cau mày suy nghĩ một lát, ông nói: "Giới Tu Tiên quả thật có một truyền thuyết, nghe nói Thiên giới cứ mỗi 5000 năm sẽ phái xuống một con thụy thú, ngủ say ở trần thế. Nếu thế gian có đại nạn, thụy thú sẽ thức tỉnh, bảo vệ thiên hạ an khang. Nếu không có, nó sẽ ngủ say ngàn năm sau đó được triệu hồi về thiên giới."
Ông ngẩng đầu: "Ta chỉ nghe nói trong truyện xưa, thụy thú canh giữ 5000 năm hiện tại, chính là Bạch Trạch."
"Đúng là như vậy." Hạc Vũ Quân phe phẩy cây quạt, y nói; "Thế gian truyền thuyết quá nhiều, ta vốn không để tâm đến câu chuyện này. Nhưng vào thời khắc cuối cùng của kiếp trước, khi Ngu tiểu hữu lấy thân tế trời, từ phía chính nam truyền đến một luồng ánh sáng trắng. Ánh sáng đó biến thành một con dị thú màu trắng, cùng nàng bay về phía chân trời."
Hạc Vũ Quân nói: "Luồng sức mạnh đó vô cùng tốt lành, ta nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có lẽ việc thế gian khởi động lại, cũng có liên quan đến sức mạnh này. Nếu dựa theo truyền thuyết, chủ nhân của sức mạnh này là Bạch Trạch, có lẽ có thể nói thông. Bạch Trạch thông hiểu vạn vật, gặp dữ hóa lành, biết chuyện quỷ thần trong thiên hạ. Nếu có thể tìm được Bạch Trạch, có lẽ một vài chuyện đang làm khó chúng ta, liền có thể giải quyết dễ dàng."
Nghe Hạc Vũ Quân nói, lông mày của Tống Viễn Sơn chưa từng giãn ra.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy sắc mặt của Tống Viễn Sơn, Hạc Vũ Quân không khỏi cười nói: "Đương nhiên, ta biết chuyện này bây giờ xem ra còn không đáng tin cậy, cứ coi như một kế hoạch dự phòng. Kiếp trước thụy thú thức tỉnh quá muộn, nếu có thể gọi nó tỉnh lại sớm hơn thì tốt rồi. Còn về ký ức của các ngươi, hay là cứ xem nhiều lưu ảnh thạch của cô bé kia, nói không chừng các ngươi yêu thương cô bé quá sâu, một khi bị kích thích liền nhớ lại thì sao."
"Đạo quân có bằng lòng giải trừ huyết chú của A Trạch không?" Thẩm Vân Sơ nói: "Nếu gỡ bỏ huyết chú, chúng ta cũng không cần chỉ xem lưu ảnh thạch, mà có thể trực tiếp tìm cô bé."
"Đó là tự nhiên." Hạc Vũ Quân cười nói: "Giữ lại huyết chú, vốn chẳng qua là để chờ hai vị đến cửa. Bây giờ tại hạ đã đạt được tâm nguyện, tự nhiên cũng không cần giữ lại thứ thừa thãi này nữa."
Khi Hạc Vũ Quân giải chú cho Ngu Tùng Trạch, Tống Viễn Sơn nghĩ về những gì y vừa nói, vẫn không khỏi lắc đầu.
Bạch Trạch? Một con thụy thú mang tiên chức trong truyền thuyết như vậy, họ có thể đi đâu mà tìm? Còn không bằng gửi hy vọng vào việc ông đ.â.m đầu vào núi kiếm, đ.â.m đến mức mình nhớ lại còn hơn.
Lại nói thần thú như vậy, tuy tên mang chữ "thụy" (tốt lành), nhưng thực chất trong rất nhiều truyền thuyết biến thể đều được miêu tả có một mặt nguy hiểm hoặc lạnh lùng. Cũng không thể nói những truyền thuyết này hoàn toàn không có đạo lý, dù sao trong mắt thần thú, những tu sĩ như họ có lẽ cũng chỉ như cỏ rác mà thôi.
Muốn tìm được thụy thú và kết giao với nó, cầu xin sự giúp đỡ, nghĩ thôi đã thấy khó như lên trời.
Ai biết Bạch Trạch có bằng lòng giúp họ không, và nó sẽ nguy hiểm đến mức nào?
...