Chỉ có mình y.
...
Hạc Vũ Quân ánh mắt nặng trĩu, nhìn chăm chú vào dòng suối ngoài cửa sổ.
Lúc này, y nghe thấy một giọng nói cẩn trọng: "Đại nhân, ngài..."
Hạc Vũ Quân bừng tỉnh hoàn hồn, y quay đầu, đối diện với đôi mắt của Ngu Tùng Trạch.
Người trẻ tuổi trước mặt so với trong ký ức còn non nớt, đơn thuần hơn một chút. Ánh mắt hắn có chút không hiểu và căng thẳng không che giấu được, ở tuổi hai mươi vẫn là một độ tuổi chưa có nhiều tâm cơ.
Đôi mắt đó cuối cùng cũng đã sống lại, mà không phải là đầy tử khí.
Hạc Vũ Quân cười, ôn tồn nói: "Ta đã nói, không cần gọi ta như vậy—"
Cùng lúc đó, cửa phòng bên cạnh mở ra, Tống Viễn Sơn và Thẩm Vân Sơ đã bước tới.
Nhìn thấy hai người, Ngu Tùng Trạch tức khắc thở phào nhẹ nhõm. Hắn đi đến bên cạnh Tống Viễn Sơn, thấp giọng nói: "Sư phụ."
Sau đó tự nhiên mà trốn sau lưng nam nhân.
Hạc Vũ Quân dời ánh mắt đi, thần sắc nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống Viễn Sơn vỗ vỗ cánh tay Ngu Tùng Trạch, ông bước tới, trầm giọng nói: "Ta bằng lòng tin những gì ngươi nói."
Lời này vừa thốt ra, Hạc Vũ Quân lại có chút giật mình.
Y nhướng mày, kinh ngạc nói: "Thật sao? Ta biết Huyền Vân Đảo cũng là sư tổ của Trường Hồng Kiếm Tông các ngươi, Tống tông chủ lại nhanh như vậy đã bằng lòng tin ta?"
"Vị trí sư tổ, hoàn toàn không thể đại diện cho phẩm hạnh." Tống Viễn Sơn trầm giọng nói: "Chân tướng và chính nghĩa quan trọng hơn."
Hạc Vũ Quân vỗ tay cười nói: "Quả không hổ là môn phái ta coi trọng, Tống tông chủ quả nhiên có quyết đoán."
"Chỉ là Huyền Vân Đảo liên lụy quá lớn, chúng ta nếu muốn hợp tác, cần phải biết được nhiều chi tiết hơn." Tống Viễn Sơn nói: "Nếu quả thật như lời ngươi nói, năm đó Huyền Vân Đảo đã từng bắt ngươi đi, vậy ngươi hẳn là rất am hiểu về mấy vị đại tôn giả đó, cũng như các chi tiết về Huyền Vân Đảo. Đạo hữu có bằng lòng kể ra hết không?"
"Đó là tự nhiên." Hạc Vũ Quân nói: "Tống tông chủ còn có yêu cầu gì nữa không?"
"Chúng ta có thể khôi phục ký ức không?" Tống Viễn Sơn trầm giọng nói: "Nếu có thể từ những góc nhìn khác nhau của ngươi và ta để phân tích tai ương kiếp trước, có lẽ sẽ làm ít công to."
Cho dù Hạc Vũ Quân đã sớm xác định được Trường Hồng Kiếm Tông đáng tin cậy trong những năm tháng dài đằng đẵng của tận thế kiếp trước, nhưng đến lúc này, y vẫn không khỏi có chút kinh ngạc.
Chuyện hoang đường như vậy lại liên lụy đến các trưởng bối có địa vị cao thượng của Huyền Vân Đảo, Tống Viễn Sơn bằng lòng tin tưởng, không hề nghi ngờ, mà lập tức bắt đầu muốn phân tích toàn bộ sự việc từ góc độ của một đồng đội.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tống Viễn Sơn là kiếm tu, nhưng tính cách lại ôn hòa hơn rất nhiều so với kiếm tu bình thường. Sự ngay thẳng của kiếm tu và sự ôn hòa của một người thầy, trên người ông có một loại sức mạnh đặc biệt, khiến người ta muốn tin tưởng ông, được ông trọng dụng, và nhận được sự ủng hộ trong thái độ của ông.
Sự tin tưởng dễ dàng và trong sạch như vậy... Hạc Vũ Quân cả hai kiếp đều chưa từng có được trải nghiệm này vài lần.
Y thu lại suy nghĩ, rồi nói: "Chuyện này thật ra có chút phiền phức. Nhớ lại kiếp trước đối với các ngươi mà nói có thể coi là một cơ duyên lớn, loại cơ duyên này cực kỳ hiếm, thế mà lại bị nữ nhân Ngụy thị kia có được, thật sự có chút vô lý. Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, chỉ là tại hạ cũng không có nhiều nắm chắc."