Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 597



Nhưng mặt khác, Hạc Vũ Quân cứu hắn, mà cũng làm tổn thương hắn. Nỗi đau khổ vì bị che giấu chân tướng, không biết sự tồn tại của muội muội trong mấy năm qua, và cả việc muộn màng nhận ra năm đó Hạc Vũ Quân đã trơ mắt đẩy Thanh Thanh đến một tương lai nguy hiểm và không thể đoán trước...

Tất cả những yếu tố phức tạp này đều tập trung ở một người, Ngu Tùng Trạch thậm chí không biết mình nên có thái độ như thế nào với y.

Có lẽ, vừa kính lại vừa sợ, vừa cảm kích lại không nhịn được có chút oán hận.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Ngu Tùng Trạch cụp mắt xuống, hắn không biết nên nói gì. Hạc Vũ Quân cũng không để ý, y đứng dậy đi đến bên bàn, nhìn về phía người thanh niên.

"Vừa rồi căng thẳng như vậy, nhất định ăn mà không biết mùi vị gì." Y ôn tồn nói: "Còn mấy miếng nữa, ngươi nếm thử lại đi."

Ngu Tùng Trạch nghe lời đi qua, ngồi xuống bên bàn.

Hắn cầm lấy đĩa điểm tâm của Ma tộc, từ từ ăn hết. Vị giác vốn không có cảm giác trước đó cuối cùng cũng sống lại khi hắn nuốt xuống.

Hương vị của loại điểm tâm này rất kỳ lạ, vỏ bánh mềm ngọt, ở giữa lại có nhân chảy. Phần nhân có vị chua ngọt, là hương vị của trái cây.

Đôi mắt Ngu Tùng Trạch hơi sáng lên.

Thật ra hắn vẫn luôn rất thích ăn những loại trái cây có vị chua, nhưng quả thực chưa từng ăn qua loại điểm tâm có hương vị như vậy.

Mấy miếng trước đó vì căng thẳng nên không nếm ra vị gì, lần này hắn lại ăn thêm vài miếng nữa, thực sự không dừng lại được. Đến khi hoàn hồn, cả đĩa lại bị hắn ăn sạch.

Ngu Tùng Trạch ngẩng đầu, có chút ngượng ngùng mỉm cười.

"Rất ngon ạ." Hắn nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạc Vũ Quân hơi sững người.

Mấy trăm năm thầy trò chung sống ở kiếp trước, y chưa bao giờ thấy Ngu Tùng Trạch cười.

"Thích là tốt rồi." Hạc Vũ Quân hoàn hồn lại, y nói: "Lúc về, ngươi có thể mang thêm một ít."

Hai người đi ra khỏi thiên điện. Tống Viễn Sơn và Thẩm Vân Sơ đang ngồi bên bàn chờ họ.

"Huyết chú đã được giải, Tống tông chủ có thể bắt đầu sắp xếp cho huynh muội họ gặp nhau." Hạc Vũ Quân khẽ cười: "Tại hạ hai kiếp cũng chưa từng tin tưởng người khác như vậy, chỉ mong tông chủ đừng làm tại hạ thất vọng."

"Đó là tự nhiên." Tống Viễn Sơn nói.

Hai người còn có rất nhiều chuyện cần bàn bạc chi tiết, chỉ là có một số việc, dường như cũng không tiện nói hết trước mặt đồ đệ.

Tống Viễn Sơn ngẩng đầu, ông ôn tồn nói: "Hai con về môn phái trước đi, chờ ta nói chuyện xong sẽ quay về."

Thẩm Vân Sơ khẽ nhíu mày. Hắn tuy tin lời Hạc Vũ Quân là thật, nhưng đối với bản thân y vẫn có chút cảnh giác, không muốn để sư phụ một mình ở lại địa bàn của Hạc Vũ Quân.

Chỉ là Tống Viễn Sơn đã lên tiếng, Thẩm Vân Sơ cũng không có cách nào, chỉ có thể hành lễ nói: "Vâng ạ."

Ngu Tùng Trạch đi theo sau Thẩm Vân Sơ. Hắn có chút bối rối, không biết có nên cáo biệt với Hạc Vũ Quân hay không.

"Đúng rồi, Tùng Trạch." Đúng lúc này, Hạc Vũ Quân mở miệng: "Nếu đã phải đi, thì mang cái này theo đi."

Ngón tay thon dài, tái nhợt của y khẽ lật một cái, trên lòng bàn tay liền có thêm một thanh trường kiếm màu xanh nhạt, xung quanh tỏa ra năng lượng nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết không phải kiếm tầm thường.