Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 598



"Thanh kiếm này tên là Thanh Sương Kiếm, là bản mệnh kiếm của ngươi ở kiếp trước." Hạc Vũ Quân ôn tồn nói: "Bây giờ cũng coi như là vật quy nguyên chủ."

"Cái này..." Ngu Tùng Trạch có chút không biết làm sao, hắn theo bản năng nhìn về phía Tống Viễn Sơn.

"Nếu là Hạc Vũ đạo quân cho con, con cứ nhận lấy đi." Tống Viễn Sơn cười nói.: Hắn cho con tất nhiên là một thanh kiếm tốt."

Ngu Tùng Trạch tiến lên, lúc này mới nhận lấy Thanh Sương Kiếm. Hạc Vũ Quân còn tặng thêm cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật cao cấp, Ngu Tùng Trạch không có thời gian xem kỹ, đều vội vàng nhận lấy.

"Đa tạ... đạo quân." Hắn gọi theo cách của Tống Viễn Sơn, thấp giọng nói.

"Đi đi." Hạc Vũ Quân cười cười: "Ta và sư phụ ngươi, còn có chút chuyện muốn nói."

Thẩm Vân Sơ và Ngu Tùng Trạch rời khỏi kết giới ẩn sâu trong khu rừng ở nhân gian này. Thẩm Vân Sơ triệu hồi bản mệnh kiếm làm pháp bảo phi hành, hắn thấy Ngu Tùng Trạch đứng bên cạnh kiếm, ngơ ngác nhìn khu rừng phía xa.

Sau khi rời khỏi kết giới, cung điện lầu các giữa dòng suối và sơn cốc đã ẩn mình, biến mất không thấy.

Chỉ còn khu rừng vẫn đang xào xạc rung động.

Nhận thấy sư đệ đang ngẩn ngơ, phiền muộn, Thẩm Vân Sơ mở miệng nói: "Sau này vẫn còn cơ hội gặp mặt."

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đôi môi mỏng của Ngu Tùng Trạch khẽ mím lại, hắn nhẹ nhàng gật đầu.

Kiếm quang lóe lên, hai sư huynh đệ rời khỏi nhân gian.

Trong điện, Hạc Vũ Quân và Tống Viễn Sơn ngồi bên bàn, tay cầm chén trà.

"Đa tạ hảo ý của tông chủ." Hạc Vũ Quân cười nhạt: "Chỉ là tại hạ ngày đó đã đưa nó đi, liền đã đoán trước được cảnh tượng hôm nay, cũng hoàn toàn không yêu cầu nó phải có tình cảm gì với ta."

Vừa rồi Hạc Vũ Quân đưa Thanh Sương Kiếm cho Ngu Tùng Trạch, Tống Viễn Sơn khuyên hắn nhận lấy, giọng điệu thực chất là có ý nói giúp cho Hạc Vũ Quân.

Tống Viễn Sơn nói: "Đều là người làm sư phụ, ta tự nhiên hiểu được việc buông tay một đệ tử do chính mình nuôi lớn, không phải là chuyện dễ dàng."

Hạc Vũ Quân nâng chén trà, nghe Tống Viễn Sơn nói, tay y hơi khựng lại, rồi sau đó nhấc nắp chén lên, khẽ cười nói: "Đối với người khác mà nói không dễ dàng, nhưng đối với tại hạ mà nói, lại chẳng có gì to tát."

Tống Viễn Sơn cũng không muốn tranh cãi với y, ông chuyển sang chuyện chính: "Ngươi ở giới Tu Tiên, có cài gián điệp vào bên phía thế gia Thương Minh không? Ta cảm thấy Thương Minh và chuyện linh thú dị hóa, có lẽ không thoát khỏi liên quan. Còn có Lữ Quan Hải của Huyền Vân Đảo, ngươi có quen biết hắn không?"

"Xem ra tông chủ không phải là hoàn toàn không biết gì về những điều bất thường này." Hạc Vũ Quân đặt chén trà xuống, nói: "Thế gia Thương Minh chính là nanh vuốt của Huyền Vân Đảo. Thương Minh vừa có người lại có tiền tài địa vị, giúp Huyền Vân Đảo làm việc tự nhiên là thành công gấp bội. Còn về Lữ Quan Hải..."

Hạc Vũ Quân tỏ ra hứng thú: "Ta có thể hỏi một chút, là vì chuyện gì, mà khiến tông chủ nghi ngờ đến lão già này không?"

"Năm đó thảm án linh thú yêu hóa ở Vô Thanh Vực, đạo quân còn nhớ không?" Bởi vì chưa thương lượng với Phật tử, nên Tống Viễn Sơn tạm thời giấu đi chuyện về Sở Chấp Ngự, chỉ nhắc đến vụ án cũ trước đây.